Vân Quan đại soái La Khải đã hai năm không về nhà, trong trí nhớ của hắn, La Duy vẫn là một tiểu tử béo quay đáng ghét, cho nên khi La Khải nhìn thấy nam hài xinh đẹp trước mắt, chưa thể nhận ra đây chính tiểu đệ La Duy.
La Duy nhìn La Khải, trong lòng ngũ vị tạp trần. Đại ca y, bị vó ngựa quân Bắc Yến đạp nát nhừ, đại ca không còn thi cốt hiện đang đứng trước mắt, vẫn cao lớn như thế, anh tuấn như thế, chỉ đứng ở nơi đó, khiến cho người ta cảm thấy có thể dựa vào, La Duy không biết bản thân hiện tại nên khóc hay nên cười.
“Ngươi… là La Duy?” La Khải vô định hỏi.
“Đại ca!” La Duy cười gọi La Khải một tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)