Trữ Phi mất đi tự do, đối với chuyện xảy ra trên triều đình và giang hồ hoàn toàn không biết gì cả, y thậm chí không biết người bắt mình là ai, bản thân hiện đang bị nhốt nơi nào. Địa lao thực tĩnh lặng, không hề thiếu lao thất, dường như chỉ để nhốt mỗi Trữ Phi y. Mỗi ngày đều có đại phu đến xem bệnh trị thương, đồ ăn mỗi ngày đưa tới cũng đều ngon miệng, chỉ là không có người đến thẩm tra, cũng không có người đến nói cho y biết đã xảy ra chuyện gì.
Trữ Phi trong lòng lo âu, lúc này đây y không thể hoàn thành nhiệm vụ phụ thân giao là tham gia Võ Cử. Trữ Phi không biết sau khi tin mình thất bại truyền đến Danh Kiếm sơn trang, Trữ Sơ Ảnh sẽ đối đãi với mẫu thân, tiểu đệ cùng tiểu muội như thế nào. Vừa nghĩ đến mẫu thân và đệ muội vì mình mà bị Trữ Sơ Ảnh trách phạt, Trữ Phi càng thêm hận bản thân mình. Trữ Phi không lúc nào là không muốn thoát khỏi nhà giam này, nhưng lại không có cơ hội chạy trốn.
“Phi nhi!” Thời khắc mẫu thân mang theo tiểu đệ Trữ Viễn, tiểu muội Trữ Linh xuất hiện trước mặt Trữ Phi, Trữ Phi còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
