Trịnh Cảnh Phong một hồi lâu mới thích ứng với ngọn đèn hôn ám trước mắt.
“Tỉnh rồi?” La Duy ngồi ở ghế thái sư đối diện Trịnh Cảnh Phong, thấy Trịnh Cảnh Phong mở mắt, liền hỏi.
Bị trói, Trịnh Cảnh Phong trong chốc lát đã hiểu rõ tình cảnh của mình, chỉ là gã không biết thiếu niên trước mặt này là ai. Đợi đã, thiếu niên? Trịnh Cảnh Phong không mất nhiều thời gian, liền biết thiếu niên này nhất định là La Duy.
“Ta là La Duy.” La Duy nói: “Ta nghĩ Trịnh tiên sinh cũng biết thân phận của ta.”
Trịnh Cảnh Phong giả ngốc, “Các ngươi là kẻ nào? Vì sao bắt ta?!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


