Khi tay La Duy đụng tới chỗ kia của Vệ Lam, Vệ Lam hừ một tiếng, toàn thân đều run run.
“Đừng sợ, là ta, Vệ Lam, là ta…” La Duy không ngừng an ủi nam tử đang hận không thể tức khắc đi tìm cái chết này, y biết hắn xấu hổ, nhưng không như vậy, chỗ đó của Vệ Lam sẽ bị phế đi. “Vệ Lam, ngươi thả lỏng một chút, cứ như vậy sẽ không thể tiết ra, thả lỏng.”
Vệ Lam tận lực thả lỏng, thủ pháp của La Duy rất thuần thục, nam tử bình thường sẽ tiết ra rất nhanh trên tay y, nhưng Vệ Lam lại chậm chạp tiết không ra, chỉ đau đến mức cả người ướt mồ hôi. Hắn cắn chặt môi, không chịu kêu lên tiếng nào, chỉ chốc lát sau đã cắn môi đến bật máu.
La Duy cũng có chút nóng nảy, động tác tay nhanh hơn, khuôn mặt Vệ Lam lại càng ngày càng vặn vẹo. Nửa canh giờ trôi qua, tay La Duy đã mỏi nhừ, Vệ Lam vẫn không thể tiết ra được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)