“Tại hạ thời gian có hạn, cho nên sẽ nói ngắn gọn thôi.” Chỉ giả bộ nâng chén nhấp một ngụm trà xanh, La Duy đã bắt đầu ngả bài với Lạc Thính Triều.
Lạc Thính Triều nói: “Công tử cứ nói, tại hạ sẽ chăm chú lắng nghe.”
La Duy nói: “Dụng ý của trang chủ khi dâng tượng phật cười cho gia phụ, gia phụ rất rõ ràng, chỉ là khi đó thời cơ chưa đến, cho nên gia phụ mới không có động tĩnh. Hiện tại gia phụ muốn dùng trang chủ, chỉ là không biết tâm ý Lạc trang chủ có còn như trước?”
“Lệnh của Tướng gia, tại hạ nguyện làm trâu ngựa để hoàn thành.” Lạc Thính Triều vội hỏi: “Không biết tại hạ có thể cống hiến những gì? Tại hạ chỉ là người trong giang hồ, sợ chỉ sợ hữu tâm vô lực.”
La Duy nói: “Gia phụ muốn Kỳ Lân sơn trang theo lệnh mà làm, không biết trang chủ đối với chuyện này có hữu tâm vô lực hay không?”
Lạc Thính Triều biến sắc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
