Hưng Võ đế luôn suy nghĩ xem phải giải thích với La Duy như thế nào, rằng vì sao ngài không trị tội Liễu phi, lại không ngờ La Duy chẳng thèm hỏi đến vấn đề này, mà chỉ nói muốn đi Úc Châu.
“Ngươi đi Úc Châu?” Hưng Võ đế vốn định cử người bí mật tới Úc Châu, ngài không tưởng tượng nổi La Duy đi Úc Châu để làm gì.
La Duy nói: “Tiểu thần chỉ đọc sách, bệ hạ hẳn cũng biết những thứ học được mà không dùng tới đều là vô dụng. Tiểu thần đi Úc Châu cũng là muốn vì muốn phụ giúp bệ hạ, tiểu thần không muốn quản chuyện tiền tài, chỉ muốn xem sự thật có phải như lời nhị ca của tiểu thần nói hay không, rằng ngay cả đồng, sắt cũng bị người tham ô.”
Hưng Võ đế nói: “Việc này trẫm đương nhiên sẽ xử lý.”
La Duy nói: “Vậy bệ hạ hãy xem tiểu thần như đôi mắt của mình, tiểu thần chỉ nhìn, sau khi trở về sẽ đem tất cả những điều nhìn thấy kể cho bệ hạ nghe.” Nói xong lời này, La Duy làm ra vẻ muốn nói gì lại thôi, chỉ ngóng trông nhìn Hưng Võ đế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

