Hôm đó, để đi xin tiền, cô đã tắm gội sạch sẽ từ đầu đến chân, mặc bộ quần áo tươm tất nhất của mình. Khi đến biệt thự nhà họ Bạch, Thư Đan Đan tiếp đón cô rất niềm nở, còn dẫn cô ra vườn hoa phía sau nhà để ngắm sen.
Hoa sen rất đẹp, Thư Đan Đan cũng ăn mặc lộng lẫy, nhưng cô quên mất rằng, những thứ càng đẹp đẽ thì lại càng ẩn chứa nhiều nguy hiểm.
Đến khi cả hai đi dọc theo cây cầu vòng, tiến đến khu vực bụi sen vắng vẻ, sắc mặt của Thư Đan Đan liền thay đổi.
"Tìm tôi có việc gì?" Thư Đan Đan lạnh lùng hỏi.
"Đan Đan, xin chị, hãy cứu bà nội! Bà đang bệnh rất nặng, sắp không qua khỏi rồi!" Thư Mạn nắm chặt tay cô ta, khẩn thiết van xin.
"Tôi có lý do gì để cứu bà ta? Bà ta là gì của tôi chứ? Tôi là Nhị tiểu thư của nhà họ Bạch." Thư Đan Đan lạnh lùng hỏi ngược lại.
Thư Mạn ngẩn người, vội vàng nói: "Đan Đan, bà nội thương chị nhất mà, dù em không biết vì sao chị lại trở thành tiểu thư nhà họ Bạch, nhưng bà đã thương chị bao nhiêu năm qua. Hiện tại chị giàu có như vậy, còn quyên góp 1 triệu cho viện dưỡng lão, chị có thể làm ơn, cứu bà một mạng được không, chỉ cần 10 nghìn tệ thôi, chỉ 10 nghìn tệ là có thể cứu bà rồi, em xin chị."
Đến cuối câu, Thư Mạn bật khóc nức nở.
Thư Đan Đan nhìn gương mặt xinh đẹp của Thư Mạn, trong ánh mắt chợt lóe lên vài tia hận ý. Cô ta dừng lại một lát, rồi nở một nụ cười quỷ dị, bí ẩn nói: "Muốn biết tại sao tôi lại trở thành tiểu thư nhà họ Bạch không?"
"Tại sao?" Thư Mạn hoài nghi hỏi.
"Bởi vì, cô mới chính là thiên kim tiểu thư của nhà họ Bạch, tôi đã cướp vị trí đó của cô, nên mới có cuộc sống tốt đẹp như ngày hôm nay, ha ha!" Thư Đan Đan khoái trá cười lớn.
Thư Mạn lắc đầu, cô biết rõ mình được bà nội Vương nhặt về nuôi dưỡng, nếu không có bà nội Vương, có lẽ cô đã chết đói từ lâu ở ngoài đường rồi.
Nhưng hiện tại, Thư Đan Đan lại nói rằng cô ta cướp vị trí của cô để trở thành thiên kim nhà họ Bạch, cô không thể tin được, nếu cô thật sự là thiên kim nhà họ Bạch, tại sao cô lại bị bỏ rơi ngoài đường?
"Đan Đan, chị đang nói đùa đúng không?" Thư Mạn nắm lấy tay cô ta, không tin vào những gì mình vừa nghe.
Thư Đan Đan ghét bỏ hất tay cô ra: "Ai rảnh mà đùa với cô, tránh xa tôi ra, người toàn mùi nhà quê, ngửi thôi đã thấy kinh tởm. Thư Mạn, cô nhìn lại bản thân mình xem bây giờ cô giống cái gì? Cô có biết không, cô thật sự rất đáng thương, mới 26 tuổi mà đã già như bà cô 40 rồi."
Thư Mạn ngập ngừng rụt tay về, theo phản xạ lùi lại phía sau một bước.
Trước khi đến tìm Thư Đan Đan, cô đã cẩn thận dùng xà phòng tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, quần áo mặc trên người tuy cũ, nhưng được chính tay cô giặt giũ cẩn thận, không thể nào có mùi được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
