“Đúng đó, Đan Đan mặc đẹp như vậy, không cần tiền tôi cũng bằng lòng giúp cô ấy.” Gã Răng Thưa cười hề hề tiến lên.
“Đan Đan, mọi người đều là người trong thôn, nói gì đến tiền nong, anh giúp em là được rồi.” Chu Đại Bằng nở nụ cười tự cho là mê người, xắn tay áo, phong độ đi về phía bó củi.
Thư Đan Đan thấy Chu Đại Bằng đồng ý giúp mình, trong lòng cô ta vui sướng muốn bay lên, cả người lâng lâng.
Thấy chưa, vẫn là mình có sức hút, anh Đại Bằng vậy mà chịu bê củi cho mình!
Thật ra năm nay Thư Đan Đan đã 18 tuổi, Lý Gia Anh không nỡ để con gái vất vả đi học sớm như vậy, liền sửa tuổi cho cô ta nhỏ đi 2 tuổi, trì hoãn 2 năm đi học, bề ngoài nói là 16 tuổi, nhỏ hơn Thư Mạn 5 tháng, thực ra cô ta đã là thiếu nữ 18 tuổi, lúc này nhìn thấy người trong lòng, cô ta sớm đã xuân tâm nhộn nhạo.
Chuyện Thư Đan Đan lớn tuổi hơn Thư Mạn, người lớn trong thôn ai cũng biết, nhưng người ta muốn giả nai, mọi người liền giả vờ như không biết.
Chu Đại Bằng năm nay 20 tuổi, người đến cửa mai mối sắp đạp nát cửa nhà, nhưng hắn đến một người cũng không vừa mắt.
Con gái nhà quê, đa phần thô kệch, da đen nhẻm, không thì gầy như que củi, không thì béo như heo, hắn thật sự không nuốt trôi.
Thư Đan Đan so với con gái nhà quê khác cũng coi như khá xuất sắc, cô ta cao 1m60, dáng người đầy đặn, da trắng nõn, lại còn là học sinh cấp 3, 2 - 3 năm nữa sẽ thi đại học, chính là sinh viên đại học.
Điều kiện như vậy, xứng với hắn, cũng tạm được!
Thư Đan Đan nào biết trong mắt Chu Đại Bằng bản thân chỉ là tạm được, lúc này cô ta đang dùng ánh mắt si mê nhìn hắn.
Mặc dù Chu Đại Bằng là đàn ông, nhưng bình thường lại hay lười biếng, tuy là người nhà quê, nhưng hắn cũng không làm ruộng được mấy ngày, bó củi lớn như vậy đặt trước mặt hắn, áp lực cũng khá lớn.
Nhưng nhìn thấy người đẹp trong lòng đang nhìn mình chằm chằm, dù hắn làm không được cũng phải cố gắng. Thư Mạn yếu đuối như vậy còn có thể gánh được, hắn là đàn ông con trai chẳng lẽ còn thua cả con gái à?
Thế là hắn ngồi xổm xuống, lưng dựa vào bó củi, đặt sợi dây thừng lên vai, lấy hơi hít một hơi thật sâu rồi dùng lực cong người xuống định bụng vác bó củi lên.
Thế nhưng... hắn đã đánh giá cao sức lực của bản thân, hắn nín thở, mặt đỏ bừng, cố gắng mãi mới vác được bó củi lên vai, hắn định đứng thẳng dậy đi tiếp, nào ngờ bó củi quá nặng, cả người hắn ngã ngửa ra sau, hắn kêu lên một tiếng "á" rồi ngã ngửa ra đất, bó củi cũng vì thế mà rơi loả xoả.
"Ha ha ha..." Những người thanh niên đứng cạnh đó không nhịn được mà bật cười ha hả.
"Đại Bằng, cậu được không đấy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


