Đúng, cứ làm như vậy.
Nhưng việc cấp bách bây giờ là phải nghĩ cách tách khỏi nhà họ Thư, nếu không cô chắc chắn sẽ không có thời gian làm những việc này.
Cô suy nghĩ một hồi, không nghĩ ra cách nào hay, đành bỏ cuộc.
Nhìn lại nước trong bể mình vừa tắm, đen sì, cô bỗng thấy chán ghét, trời ạ, sao mình bẩn thế này?
Thư Mạn vội vàng ra khỏi bể nước, lau khô người, mặc quần áo vào, cả người đều cảm thấy nhẹ nhõm.
Chân tay cô cũng có sức lực hơn, còn khỏe hơn cả lúc chưa bị bệnh.
Cô quay đầu nhìn lại, nước trong bể đang tự động lọc với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, rất nhanh đã khôi phục lại vẻ trong veo thấy đáy.
Ùng ục, bụng cô truyền đến một loạt âm thanh đói bụng.
Thư Mạn vừa xoa bụng vừa đi vào bếp: "Đói quá!"
Cô mở nắp nồi trên bếp, mùi thơm của canh gà nhân sâm xộc vào mũi, cô hít một hơi thật sâu, tấm tắc: "Thơm quá!"
Cô thuận tay cầm lấy cái muôi bên cạnh, múc một ít ra, canh có màu trắng sữa, hiển nhiên đã được hầm chín.
Cô cho thêm chút muối vào canh, rồi múc một chén thịt gà thật to ra, bưng ra phòng khách, vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.
Sau khi ăn xong canh gà, bụng đã no được một nửa. Thư Mạn bưng chén vào bếp, nhìn miếng thịt ba chỉ, suy nghĩ xem có nên mang về nhà không?
Nếu mang về nhà, chắc chắn miếng thịt này cũng không vào được miệng cô, bà nội may ra còn được chia cho 1-2 miếng, chi bằng cô nấu trong không gian này, chờ sau khi cả nhà đó đi ngủ, mới mang ra cho bà nội ăn.
Chỉ thấy cô làm nóng chảo, sau đó cho một ít đường phèn vào chảo, sau khi đường tan chảy thì cho thịt ba chỉ vào, đảo nhanh tay, một lúc sau, thịt ba chỉ đã được lên màu, sau đó cô cho thêm dầu hào, xì dầu... vào, đảo thêm một lúc, mùi thịt thơm phức bay ra, khiến Thư Mạn cảm thấy mình lại đói.
Sau đó, cô cho nước vào, đậy nắp nồi lại chờ thịt chín mềm.
Trong lúc chờ thịt chín, Thư Mạn lại đi vào kho, nhìn thấy lương thực dồi dào, tâm trạng cô vui như bắp rang nổ, vui không tả xiết.
Nhìn thấy trên giá có không ít đồ ăn vặt, cô thuận tay cầm một nắm kẹo sữa Thỏ Trắng bỏ vào túi áo, định lát nữa mang về nhà cho bà nội ăn thử.
Đây là món ăn vặt yêu thích của tuổi thơ, thời đại này, mọi người đều không có nhiều dầu mỡ, kẹo càng không nỡ mua, cho dù có mua, cũng chỉ là loại kẹo trái cây cứng ngắc, loại kẹo sữa tỏa ra mùi thơm sữa này là thứ quý giá.
Cô bóc một viên kẹo bỏ vào miệng, ngọt ngào, mùi sữa đặc biệt đậm đà, thật ngon!
Cô vừa ngâm nga khúc nhạc vừa trở về bếp, thấy thịt đã kho xong, miếng thịt màu nâu đỏ, bóng loáng, nhìn rất ngon miệng.
Thư Mạn múc cho mình một chén cơm to, chan thịt và nước sốt lên trên, rồi vội vàng bưng ra bàn ăn ở phòng khách, háo hức gắp một miếng thịt cho vào miệng, thịt tan ngay đầu lưỡi, mềm, thơm, ngon không thể tả.
Nước sốt hòa với cơm, hương cơm hòa quyện cùng hương thịt, ngon đến mức khiến cô suýt nữa thì nuốt chửng cả lưỡi.
Một chén cơm to vào bụng, Thư Mạn no căng. Nghỉ ngơi một lát, cô mới sực nhớ hình như mình còn chưa đi nhặt củi, bèn chậm rãi ra khỏi không gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)