"Bác Ba, bác đừng vội đi! Ở lại ăn với mẹ con cháu bữa cơm đã. Cơm thì chẳng có gì ngon, nhưng là tấm lòng ạ." – cô vội vàng giữ lại.
"Thôi thôi, Vân Sương à, bác không ăn đâu. Nhà cháu cũng chẳng dư dả gì, giữ lấy mà ăn. Sau này khá hơn rồi, thì mời bác bữa cơm còn tốt hơn cả bây giờ." – ông gạt tay, nói xong thì bác gái cũng đến khuyên thêm. Theo lẽ thường, người giúp việc nặng nhọc như vậy, chủ nhà phải lo bữa cơm mới phải đạo.
Liễu Vân Sương cố gắng giữ họ lại nhưng hai ông bà vẫn nhất mực từ chối.
"Haiz... biết phải làm sao bây giờ..." – cô lẩm bẩm, nhìn theo bóng hai người già khuất dần mà lòng nghẹn lại.
Nhà họ Hứa là người thân ruột thịt thì tính toán từng miếng cơm manh áo. Còn đây chỉ là hàng xóm, mà lại thật thà, nghĩa tình đến vậy. Đúng là người với người, so ra chỉ thêm buồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


