Cứ không rõ ràng như vậy, ba người lại quay về nhà họ Diệp.
Lâm Nghi Song vào nhà nói với đạo trưởng: “Đạo trưởng, trước khi đi ba mẹ chúng đã nhờ tôi chăm sóc chúng một chút, bây giờ tôi làm xong việc mới tới. Đứa nhỏ Diệp Hoan này cũng thật là, ba mẹ không có nhà, cũng dám nhận bừa sư phụ, chuyện này phải đợi ba mẹ nó về rồi tính.”
Kỷ đạo trưởng là một người lõi đời, người nhiều kiến thức, Lâm Nghi Song vừa nói xong, ông ấy đã hiểu ý của bà ấy, có lẽ là sợ ông ấy là lừa đảo.
Người không biết không đáng trách. Được thôi, nể tình bà ấy có lòng tốt, ông ấy không trách bà ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)