Cô nói với Trương Lâm: "Cô dọn nhanh lên một chút đi, tôi còn phải cất mấy chiếc váy mới mua hôm nay vào tủ nữa."
Trương Lâm vốn đã uất ức và phẫn nộ, khi nhìn thấy Lục Vân Tương lấy ra hai chiếc váy xinh xắn thì lại càng không thể nhịn nổi nữa.
Cô ta thẳng thừng chất vấn: "Cô lấy đâu ra tiền để mua váy? Chắc chắn là cô ăn cắp!"
Lục Vân Tương lạnh lùng nhìn thẳng vào cô ta.
"Không biết ăn nói thì ngậm cái miệng lại!"
Vẻ mặt lạnh lẽo của Lục Vân Tương đã dọa sợ Trương Lâm. Nhưng không ai hiểu rõ hoàn cảnh của Lục Vân Tương hơn cô ta.
Lục Vân Tương chỉ là một kẻ nghèo kiết xác!
Lục Vân Tương chỉ đáng mặc những thứ cô ta không cần!
“Cô làm sao có tiền mua quần áo mới được, chắc chắn là cô ăn cắp! Bố, mẹ, hai người mau xem trong nhà có mất tiền không! Lục Vân Tương ăn cắp tiền rồi!”
Mấy năm nay, Lục Vân Tương vẫn không chịu đổi giọng gọi Trương Khánh là bố. Nhưng Trương Lâm tinh ranh đã sớm đổi giọng gọi Trần Xuân Bình là mẹ rồi.
Trần Xuân Bình nghe thấy tiếng gào thét của Trương Lâm, liền vội vàng bước tới ngăn cản cô ta.
“Con đừng nói bậy, trong nhà không mất tiền, Tương Tương cũng không ăn cắp. Tiền của con bé là của chính nó, nó đã bán công việc rồi.”
“Bán công việc gì cơ? Công việc mà cô ta thi đỗ ấy hả? Chẳng phải công việc đó đã cho Dương Lệ Lệ rồi sao? Tại sao cô ta lại bán? Cô ta lấy quyền gì mà bán!”
Kỳ thi trong nhà máy, Trương Lâm và Lục Vân Tương cùng nhau đi thi. Lục Vân Tương thi được hạng nhất, Trương Lâm thi đứng bét.
Mấy năm nay, Lục Vân Tương luôn bị Trương Lâm bắt nạt.
Cô ta làm sao có thể chịu đựng được việc Lục Vân Tương có được công việc và được mọi người khen ngợi chứ?
Đúng lúc nghe nói Dương Lệ Lệ cần tìm một công việc thì mới có thể kết hôn. Cô ta liền tung tin Lục Vân Tương có được công việc cho Dương Lệ Lệ, để Dương Lệ Lệ trực tiếp đi tìm Dương Thanh Tuyết.
Dương Thanh Tuyết có bản tính gì, Trương Lâm rất rõ.
Chỉ cần là đồ của Lục Vân Tương, cô ta đều muốn cướp, đều muốn giật lấy.
Quả nhiên, Dương Thanh Tuyết liền bắt Lục Vân Tương nhường công việc ra. Với hoàn cảnh của Lục Vân Tương, công việc này cô không nhường cũng phải nhường!
Kết quả bây giờ lại nói cho cô ta biết, Lục Vân Tương đã bán công việc rồi sao?
Lại còn có được một khoản tiền lớn!
Thậm chí còn mua váy mới!
Cô ta làm sao chịu đựng nổi!
Lục Vân Tương trực tiếp lườm cô ta một cái.
“Cô có bệnh à, công việc của tôi đương nhiên là tôi muốn bán thì bán, liên quan quái gì đến cô! Cô vẫn nên lo lắng cho bản thân tối nay ngủ ngoài ban công đi thì hơn!”
Nói xong, cô liền đẩy Trương Lâm ra khỏi cửa.
Lục Vân Tương cuối cùng cũng giành lại được căn phòng vốn thuộc về mình, cô nhìn hai chiếc váy trên giường, trên mặt nở một nụ cười không có ý tốt.
Chiếc váy này, chính là cái bẫy cô giăng ra cho Trương Lâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
