Bên ngoài trời giá rét, Thẩm Miên Miên ăn mặc đơn bạc, nhất thời lại không biết nên đi đâu.
Thẩm Kiến Hoa đi lĩnh lương, tối mới trở về. Nói cách khác, cô ít nhất còn phải ở ngoài trời lạnh thêm bốn tiếng nữa.
Với tình trạng sức khỏe hiện tại, cơ thể cô căn bản không chịu nổi.
Suy nghĩ một lúc, Thẩm Miên Miên quyết định đi tìm trưởng thôn.
Cô đột nhiên đụng phải thứ gì đó. Vùng bụng lập tức truyền đến một cơn đau nhói, nước mắt cũng theo đó trào ra.
Trước cửa nhà trưởng thôn, không biết từ lúc nào đã có một chiếc ô tô đỗ ở đó.
“Không sao chứ?”
Cửa xe mở ra. Một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, rắn rỏi bước xuống từ ghế lái. Giọng nói trầm thấp lạnh lùng, tựa như lưỡi dao băng. Đôi mắt sâu thẳm mang theo vẻ lạnh lẽo.
Thẩm Miên Miên theo bản năng lùi lại một bước, nước mắt lập tức ngừng rơi.
Cô khẽ lắc đầu.
“Không sao.”
“Tìm trưởng thôn sao?”
Người đàn ông đánh giá cô từ trên xuống dưới, không khỏi nhíu mày.
Cô gái trước mặt dáng người gầy gò, trong thời tiết rét lạnh như thế này lại chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay. Tay áo còn thiếu mất một đoạn, để lộ phần cánh tay tím xanh vì lạnh.
“Vâng.”
Thẩm Miên Miên ngơ ngác gật đầu.
“Bác ấy không có ở nhà.”
Người đàn ông nhàn nhạt nói.
Nhìn thoáng qua cánh cửa gỗ đang khóa, Thẩm Miên Miên xoay người định rời đi, nhưng cơ thể lại không khống chế được mà run lên.
“Lạnh sao?”
Người đàn ông hơi nhướng mày. Không chờ Thẩm Miên Miên trả lời, hắn đã đi đến ghế phụ, mở cửa xe.
“Ngồi vào trong xe chờ đi.”
Có lẽ vì thật sự quá lạnh, Thẩm Miên Miên ngoan ngoãn đi về phía hắn rồi ngồi vào trong xe.
Những năm 80, ô tô chưa có điều hòa. Nhưng trong khoang xe nhỏ hẹp, kín gió, nhiệt độ vẫn dễ chịu hơn bên ngoài rất nhiều. Cơ thể Thẩm Miên Miên dần ấm lên, đầu óc cũng từ từ tỉnh táo trở lại.
Đến lúc này, cô mới đột nhiên hoàn hồn.
Cô vậy mà lại ngồi chung xe với một người đàn ông chỉ mới gặp lần đầu.
Người đàn ông lúc này đang ngồi ở ghế lái, cúi đầu đọc báo.
Ánh mắt Thẩm Miên Miên không tự chủ được dừng lại trên gương mặt hắn.
Hắn lớn lên rất tuấn tú, ngũ quan sắc nét như được điêu khắc, giống như bước ra từ những trang truyện tranh. Trên người hắn còn toát lên một vẻ chính trực khó che giấu.
Không biết nhìn thấy chuyện gì trên báo, hàng mày hắn hơi nhíu lại, trong ánh mắt lập tức phủ thêm vài phần lạnh lẽo, tỏa ra khí thế không giận mà uy, khiến Thẩm Miên Miên nhìn thôi cũng thấy căng thẳng.
“Hạ……”
Cô vừa mới mở miệng, ánh mắt người đàn ông đã nhìn sang.
Đầu lưỡi Thẩm Miên Miên như bị thắt lại. Lời đến bên miệng, cuối cùng biến thành:
“Hạ đồng chí……?”
Dường như nghe thấy giọng nói của cô, hàng mày hắn dần giãn ra. Trong mắt thoáng hiện ý cười, hắn hơi nhướng mày, trong cổ họng phát ra một tiếng:
“Ừm?”
Thật sự là hắn.
Thẩm Miên Miên xấu hổ đến đỏ mặt.
Hiện tại cô mới mười lăm tuổi, gọi một người đàn ông lớn hơn mình vài tuổi là “đồng chí”, nghe thế nào cũng giống như một đứa trẻ đang cố tỏ ra trưởng thành.
Nhưng nghĩ đến thân phận của hắn, Thẩm Miên Miên lại cảm thấy có chút khó tin.
Ngày đầu tiên trọng sinh, cô vậy mà đã gặp Hạ Nam.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)