“Em có muốn ngâm chân không?”
Giọng anh trầm thấp, như đang kiềm nén điều gì đó.
“Ngâm chân?” Trì Tuệ ngập ngừng, hỏi: “Nhà mình còn chậu thừa không?”
“Dùng chậu của anh.”
Dùng chậu của anh để ngâm chân sao? Trì Tuệ ngạc nhiên ngẩng đầu, rồi bất chợt bắt gặp ánh mắt đen láy của Quý Nguyên Sơ. Cô nhận ra, ánh mắt anh nhìn mình... hình như rất sâu xa.
Cô mỉm cười, hai lúm đồng tiền thoáng hiện: “Thôi, anh đi tắm đi.”
“Được.”
Khi Quý Nguyên Sơ rời đi, Trì Tuệ thở phào nhẹ nhõm. Người đàn ông này có khí chất quá mạnh mẽ. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt cô lại dừng ở hai cây nến đỏ trên tủ, khiến cô bắt đầu căng thẳng trở lại.
Lúc Quý Nguyên Sơ tắm xong và mang chậu nước nóng vào, anh thấy Trì Tuệ đang ôm gối ngồi trên giường, khuôn mặt thay đổi cảm xúc liên tục. Anh ho nhẹ, đặt chậu gỗ cạnh giường:
“Tuệ Tuệ, ngâm chân đi.”
Cả ngày mệt mỏi, ngoài việc tắm rửa, ngâm chân là cách giải tỏa căng thẳng hiệu quả nhất. Hơn nữa, anh đã mang nước tới, từ chối thì hơi bất tiện. Nhưng đây lại là chậu của Quý Nguyên Sơ...
Trì Tuệ suy nghĩ một lúc, rồi vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình: “Anh ngồi xuống đây, ngâm chung với em. Chậu này to lắm, hai người ngâm vừa đấy.”
“Được.”
Quý Nguyên Sơ ngồi xuống bên cạnh, xắn quần lên, đặt chân vào chậu.
“Nước có nóng quá không?”
“Không, vừa đủ ấm.” Quý Nguyên Sơ ngồi thẳng, không dám nhìn xung quanh.
Trì Tuệ nhấc chân lên, từ từ thả vào chậu. Nước đúng là vừa ấm thật, nhưng khi cô đặt cả hai chân vào, vẫn hơi nóng một chút. Cô liếc nhìn đôi chân to lớn của Quý Nguyên Sơ, nghĩ đến những lần mẹ cô hay bảo cô đặt chân lên chân bà khi nước quá nóng.
“Anh Quý?”
“Sao vậy, còn nóng à?”
“Một chút thôi.” Trì Tuệ cười ngại ngùng: “Em có thể để chân lên chân anh không? Như vậy sẽ đỡ nóng hơn.”
Chân cô đặt trên chân anh.
Bàn tay anh đang đặt bên cạnh nắm chặt lại, các mạch máu nổi lên rõ rệt.
“... Được.”
“Anh Quý thật tốt!”
Ngay khi anh đồng ý, Trì Tuệ liền đặt chân mình lên chân anh.
“Ôi, thoải mái quá!”
Chân của Quý Nguyên Sơ không chỉ to mà còn có xương mu bàn chân nổi rõ. Lòng bàn chân của cô chạm vào chân anh, cọ qua cọ lại, tạo cảm giác như được mát-xa.
Thật thoải mái.
Trì Tuệ thậm chí còn cong ngón chân lại, hai chân nhỏ cọ nhẹ nhàng trên chân Quý Nguyên Sơ, cứ như đang tự mát-xa cho bàn chân mình.
Đang thấy thoải mái, bỗng bị giữ chặt chân, Trì Tuệ ngẩn ra:
“Sao thế? Có phải em làm anh nhột không?”
Nhột? Đúng là nhột. Nhưng không phải nhột ở chân. Mà là... nơi khác.
Nhìn vào ánh mắt áy náy của Trì Tuệ, Quý Nguyên Sơ hít sâu, giọng khàn khàn:
“Không, anh chỉ vừa nhớ ra... bếp vẫn còn đang đun nước.”
“À.” Nghe vậy, Trì Tuệ lập tức rút chân lại, cầm khăn lên lau vội vàng:
“Anh cũng lau chân đi rồi nhanh ra xem thế nào.”
“Ừ.”
Khi Quý Nguyên Sơ lau chân, ánh mắt anh dừng lại ở đôi chân nhỏ của cô, vốn đã ửng đỏ vì ngâm quá lâu, cảm giác trong lòng như có một con thú dữ gầm thét.
Nhưng Trì Tuệ còn nhỏ...
Không được, không thể nghĩ nữa.
Quý Nguyên Sơ nhanh chóng đứng dậy, bưng chậu nước ra khỏi phòng.
Dù mang dép vải và đang cầm chậu nước, anh vẫn bước đi với phong thái của một quân nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
