Quý Nguyên Sơ trừng mắt nhìn cô ta, khiến cô rùng mình. Không sao, dù gì mọi người cũng đã thấy Trì Tuệ và anh ta nằm chung giường. Chắc chắn chồng sắp cưới của chị sẽ không bao giờ chấp nhận chị nữa.
Nghĩ đến đây, Trì Bảo Châu hưng phấn đến run rẩy. Cuối cùng cô ta cũng có thể cưới anh rể, trở thành phu nhân của quan chức rồi!
Tiếng bước chân bên ngoài vang lên, Trì Bảo Châu liếc nhìn Trì Tuệ, người đang ngồi sau lưng Quý Nguyên Sơ, sắc mặt trắng bệch, lạnh lùng nhếch môi.
Cô ra ngoài thì sao chứ? Đội dân quân đã tới rồi!
Trì Bảo Châu nhìn thấy đội dân quân hùng hổ tiến vào, mắt cong lên vui vẻ, lùi lại một bước, tay nhỏ chỉ vào căn phòng:
"Đồng chí dân quân, chính là ở đó."
Cô ta không hề để tâm tới ánh mắt khác nhau từ mọi người đang đổ dồn về phía mình. Người không vì mình trời tru đất diệt. Ai mà chẳng muốn sống tốt, cô chẳng qua là làm những gì người khác muốn nhưng không dám làm mà thôi.
Đội dân quân gật đầu, vác súng bước tới trước cửa, gõ cửa mạnh mấy lần, rồi giật phăng cánh cửa mục nát. "Rầm!" Cánh cửa đổ xuống.
Bên ngoài, Trì Bảo Châu suýt bật cười thành tiếng. Nhìn xem, ngay cả ông trời cũng đứng về phía cô.
Đội dân quân không ngạc nhiên với cảnh tượng này, họ phủi tay rồi sải bước vào phòng. Trì Bảo Châu lập tức theo sau.
Đội dân quân nhìn thấy Trì Tuệ và Quý Nguyên Sơ là nam nữ ở riêng trong phòng, không cần suy nghĩ liền định tiến tới bắt giữ cả hai.
Khi bàn tay sắp chạm vào Trì Tuệ, Quý Nguyên Sơ bước lên một bước, chắn trước mặt cô.
"Đồng chí, chưa hiểu rõ sự tình đã bắt người sao?"
Trì Bảo Châu thấy vậy liền vội nói: "Đồng chí, chị tôi chắc chắn không cố ý đâu, chị ấy vừa mới đính hôn với anh Chu mấy ngày trước, sao có thể hôm nay lại ngủ cùng người đàn ông khác chứ?"
"Cái gì? Còn đính hôn với người khác rồi!" Đội trưởng dân quân ngạc nhiên. Tội này càng nặng thêm!
Trì Bảo Châu vội vàng gật đầu.
"Đúng vậy, chị tôi sắp sửa xuất giá rồi, đồng chí dân quân, xin hãy tha cho họ."
Mấy bà thím bên cạnh cũng đồng tình: "Phải đó, chuyện này đúng là rắc rối quá, cậu Chu tốt như vậy, kết quả lại như thế... Chậc."
"Phải đấy, thật không ngờ."
"Im miệng!"
Người của đội dân quân quát Trì Bảo Châu, giọng đầy tức giận: "Đây là tội phá hoại thuần phong mỹ tục, trọng tội đấy, không phải muốn tha là có thể tha!"
"Chuyện này..."
Trì Bảo Châu như bị bọn họ làm cho sợ hãi, quay đầu nhìn Trì Tuệ.
"Chị, không phải em không muốn giúp chị, nhưng em cũng không có cách nào..."
Người của đội dân quân nhìn Trì Bảo Châu với vẻ tán thưởng.
"Cô bé, hình như chính cô là người tố cáo phải không? Rất có ý thức."
Nói xong, anh ta không quan tâm đến vẻ mặt xấu hổ của Trì Bảo Châu, quét mắt ra lệnh, "Bắt hai người họ lại!"
"Dạ."
"Khoan đã!"
"Chờ đã!"
Trì Tuệ và Quý Nguyên Sơ đồng thanh lên tiếng, nghe thấy giọng đối phương, cả hai không hẹn mà cùng nhìn sang nhau.
Quý Nguyên Sơ lắc đầu, bước lên một bước chắn trước mặt cô.
Một người đàn ông với thân hình cao lớn, cơ bắp rắn chắc đứng trước mặt mình, sắc mặt đầy nghiêm nghị, khiến những người trong đội dân quân cũng không khỏi lùi lại một bước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

