Chuyến xe buýt về thôn Đại Hà chỉ có một chuyến lúc ba giờ rưỡi chiều, nếu lỡ chuyến này, phải đợi đến ngày hôm sau.
Vì vậy, sau khi mua bánh, hai người liền lên xe về nhà.
Lần này, Trì Tuệ chú ý hơn.
Cô bảo Quý Nguyên Sơ mang hết đồ về nhà anh, còn cô chỉ lấy bộ áo đỏ.
Quý Nguyên Sơ nghe lời, mang đồ về sắp xếp rồi đưa cô về nhà.
Anh ta nhanh chân tiến đến trước mặt Trì Tuệ, mắt gắt gao nhìn cô, nhưng khi mở miệng, khóe môi lại nở nụ cười dịu dàng:
"Tuệ Tuệ, sao hôm nay em lại đi vào thành phố một mình? Chẳng phải chúng ta đã nói sẽ cùng đi mua đồ chuẩn bị cho đám cưới sao?"
Trì Tuệ bị vẻ mặt của anh ta làm cho hoảng sợ.
Người này thần kinh có vấn đề sao?
Quý Nguyên Sơ thấy thế, liền kéo Trì Tuệ ra sau lưng mình.
"Chúng tôi đã kết hôn rồi."
Chu Khải như hoàn toàn không nghe thấy lời Quý Nguyên Sơ, chỉ cau mày nói với Trì Tuệ: "Tuệ Tuệ, đi thôi, để anh đưa em về."
Vừa nói, anh ta vừa đưa tay định nắm lấy tay cô.
"Chu Khải."
Quý Nguyên Sơ nắm chặt cổ tay anh ta, lạnh giọng nói: "Chúng tôi đã đăng ký kết hôn rồi."
Ngay lập tức, nụ cười trên mặt Chu Khải biến mất hoàn toàn.
"Buông ra."
Anh ta nghiến răng nói, cố rút tay về.
Nhưng...
Không nhúc nhích.
Chu Khải: "..."
Haha!
Trì Tuệ đứng sau lưng Quý Nguyên Sơ, che miệng cười trộm.
Cảnh tượng này buồn cười quá!!!
Đúng lúc này là giờ tan làm, nhiều người trong đại đội đi ngang qua.
Thấy ba người đứng đối đầu nhau, không ít người ngoái đầu nhìn, thậm chí có vài bác gái quen thuộc còn dừng lại.
"Chuyện gì thế này?"
"Còn chuyện gì nữa, chắc là thấy vợ mình bị người ta cướp mất nên đến đòi lại thôi."
"Haizz, thằng Khải này cũng tội thật, ai mà chẳng biết nó với con bé Tuệ từ nhỏ đã thân thiết chứ. Ai ngờ lại xảy ra chuyện thế này."
"Chuyện này rơi vào ai thì cũng không chịu nổi."
Ngược lại, một ông lão quen biết Quý Nguyên Sơ khá lâu bèn cười nói: "Vì sao chọn thằng Quý Nguyên Sơ ấy à? Còn chẳng phải vì thằng bé trông đàn ông hơn sao."
"Chát!"
Câu nói ấy như một cái tát vô hình, giáng mạnh vào mặt Chu Khải.
Anh ta nổi gân xanh trên trán, vẻ mặt liên tục biến đổi, cuối cùng chỉ biết nở một nụ cười chua chát:
“Tuệ Tuệ.”
“Lý do em không thể kết hôn với anh, dì Vương đã nói với anh rồi. Em không thể sinh con thì đã sao? Anh đâu có chê em. Mau đi ly hôn với anh ta đi.”
Gì cơ?
Trì Tuệ không thể sinh con ư?
Những ánh mắt dò xét, nghi hoặc đổ dồn về phía Trì Tuệ, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
Mẹ kiếp!
Ai nói cô không thể sinh chứ? Cô có vòng ba đầy đặn thế này, làm sao có chuyện không sinh được! Rõ ràng là Chu Khải không thể sinh thì có!
Cô suýt nữa buột miệng nói ra, nhưng nghĩ đến việc Chu Khải và Trì Bảo Châu vẫn chưa kết hôn, cô đành nhẫn nhịn mà không lên tiếng.
Cô giữ nét mặt căng thẳng, không chút biểu cảm nhìn Chu Khải: “Vậy sao, thế tôi thật sự phải cảm ơn anh rồi. Nhưng cảm ơn lòng tốt của anh, tôi và anh Quý đã đăng ký kết hôn rồi. Đây này.”
Trì Tuệ rút từ túi áo ra tờ giấy chứng nhận kết hôn.
“Nhìn cho rõ, đây là giấy đăng ký kết hôn. Nếu anh còn tiếp tục phá hoại tình cảm của vợ chồng tôi, tôi sẽ tố cáo anh!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)