Còn mấy thứ như kem dưỡng da mà phụ nữ dùng nữa, cũng phải mua cho cô.
Nghĩ rõ ràng rồi, Quý Nguyên Sơ liền dẫn Trì Tuệ đi đến cửa hàng bách hóa.
Vừa bước vào, Quý Nguyên Sơ đã bị chiếc áo đỏ bằng vải dệt trên quầy hàng thu hút.
Anh dẫn Trì Tuệ đến trước quầy, chỉ vào chiếc áo: "Em có thích không?"
Trì Tuệ nhìn qua một cái, lắc đầu.
Sau đó cô kéo tay áo anh, nhỏ giọng nói: "Quần áo may sẵn đắt lắm, mình mua vải về may cũng được mà."
"Mua vải?"
Chỗ này khá đông và ồn ào.
Giọng của Trì Tuệ mềm mại lại còn hạ thấp âm lượng, nên Quý Nguyên Sơ chỉ nghe được vài chữ.
"Ái chà."
Trì Tuệ vẫy tay ra hiệu cho anh cúi xuống.
Thực ra cô cũng không lùn, cao đến 1m64, eo thon, chân dài, vai thẳng, lưng mảnh, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo.
Nhưng anh thì quá cao.
Dù đã cúi người, cô vẫn không đủ cao để chạm đến tai anh.
Cô sốt ruột, bèn kiễng chân lên, một tay nắm lấy cánh tay anh, tay kia che miệng lại, ghé sát tai anh nói: "Em bảo là quần áo đắt lắm, mình mua vải về may thôi."
...
Khi cô nói, hơi thở phả nhẹ vào tai Quý Nguyên Sơ.
Anh chỉ cảm thấy một cơn tê dại chạy dọc từ tai lan ra khắp cơ thể.
Hàng mi anh khẽ rung, bàn tay buông thõng bên người cũng vô thức cọ vào quần, yết hầu di chuyển lên xuống.
Trì Tuệ nói xong, đợi mãi vẫn không thấy anh phản ứng.
Cô kéo tay áo anh: "Anh Quý?"
"Ừ."
Quý Nguyên Sơ lấy lại tinh thần, ánh mắt rơi xuống đôi tay trắng nõn đang nắm tay áo mình và khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của cô, anh mím chặt môi: "Được."
Phù.
Trì Tuệ cười tươi, hai má hiện lên hai lúm đồng tiền nhỏ.
Cuối cùng cũng thuyết phục được anh rồi.
?
"Anh đang làm gì vậy?"
Quý Nguyên Sơ thấy cô bước đến, ra hiệu cho cô chọn vải: "Em xem đi, cái này anh không rành."
Nói xong, sợ cô giận, anh vội vàng thêm một câu: "Sắp mở tiệc cưới rồi, chắc chắn phải mua đồ mới, em cứ xem loại nào em thích để mình mua về may."
Nghe thấy lời của Quý Nguyên Sơ, cô bán hàng lập tức cười rạng rỡ: "Ôi, hai đồng chí sắp kết hôn à? Thật là xứng đôi quá! Bây giờ phụ nữ trong thành phố đều thích mặc áo đỏ khi cưới đấy, cô da trắng, mặc vào chắc chắn rất đẹp!"
Quý Nguyên Sơ gật đầu: "Ừ."
Trì Tuệ: "..."
Sau khi trải qua cú sốc vì bữa sáng và mua vải, Trì Tuệ đã dần bình tĩnh hơn khi mua những thứ khác.
Cô ngoan ngoãn theo sau Quý Nguyên Sơ, nhìn anh mua bình nước nóng, khăn mặt, vỏ gối và xà phòng.
Cuối cùng, anh lại dẫn cô đến quầy bán kem dưỡng da: "Đồng chí, cho tôi chút kem dưỡng này."
"Anh có mang theo hộp không?"
Hộp?
Trì Tuệ ngẩng đầu, quả nhiên thấy những người mua kem đều tự mang theo hộp.
Quý Nguyên Sơ cũng nhận ra: "Không có, bên cô có bán hộp không?"
Trì Tuệ: "..."
Người bán hàng: "Không có."
Trì Tuệ vội nói: "Không có thì thôi, để lần sau mua cũng được. Hôm nay mua nhiều đồ quá rồi, chút nữa mang về không nổi đâu."
Nói câu này, Trì Tuệ tự dưng thấy có chút chột dạ.
Bởi vì mua nhiều đồ như vậy, Quý Nguyên Sơ chỉ đưa cho cô cầm một bộ quần áo, còn lại tất cả anh đều tự mang bằng lưới đựng hàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


