"Cẩn thận."
"Hửm?"
Đang đi, bỗng trước mặt xuất hiện một cánh tay.
Trì Tuệ dừng bước, mới nhận ra phía trước có một vũng bùn rộng gần một mét.
Rộng thế này, trừ khi cô biết bay, không thì đôi giày vải duy nhất còn lành lặn để đi ra ngoài của cô chắc chắn sẽ bị ướt.
Cô nhìn xuống đôi chân ngắn cũn của mình, rồi lại nhìn sang đôi chân dài gần một mét hai của Quý Nguyên Sơ.
Liếm liếm môi, cô kéo nhẹ tay áo anh, ngẩng đầu lên, cười cầu xin: "Chắc em không qua được, anh Quý, anh giúp em với được không?"
"Ừ."
Trì Tuệ vừa định đưa tay cho anh kéo mình, thì bất ngờ cảm thấy eo mình bị siết chặt.
Cô bị nhấc bổng lên không trung.
Trì Tuệ bàng hoàng nhận ra, người đàn ông này chẳng những siết eo cô mà còn bế cô nhẹ nhàng qua cái "hố sâu" khổng lồ kia, y như xách một cây cải thảo lớn!
Trì Tuệ: "..."
Khi cô đứng vững lại, Quý Nguyên Sơ cũng thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục bước đi.
Như thể với anh, việc nhấc bổng một người trưởng thành nặng 45 cân chỉ là chuyện nhỏ như không.
Trì Tuệ theo sau anh, đưa tay lên che lấy lồng ngực đang đập thình thịch.
Hu hu hu hu.
Anh ấy mạnh mẽ quá!!
Cô nhất định phải từ một bông hoa yếu đuối trở thành một "bông hoa mạnh mẽ"!
"Anh Quý, anh luôn khỏe vậy à?"
"Anh Quý, làm sao anh luyện được sức mạnh thế, chỉ em với."
"Anh Quý, anh giỏi thật đó, anh là người đàn ông khỏe nhất em từng gặp!"
Quý Nguyên Sơ dừng bước, trên gương mặt nghiêm nghị lần đầu xuất hiện một tia cảm xúc khó hiểu.
"Trì Tuệ."
Trì Tuệ nghiêng đầu, ngoan ngoãn chờ đợi sự hướng dẫn của "huấn luyện viên thể hình" Quý Nguyên Sơ, "Vâng?"
"Em đã từng được người đàn ông nào khác bế thế này chưa?"
???
Trong đầu Trì Tuệ hiện ra vô số dấu chấm hỏi.
Sao câu chuyện lại chuyển sang việc cô có từng được người đàn ông khác bế chưa thế này?
Nhưng mà, đàn ông thì dù thích hay không, ai cũng có tính chiếm hữu.
Trì Tuệ rất biết điều, liên tục lắc đầu: "Đương nhiên là không rồi."
"Không đúng."
Vừa mới thả lỏng cơ mặt, Quý Nguyên Sơ lập tức căng thẳng trở lại.
Hai hàng lông mày kiếm nhíu chặt không biết từ khi nào, đôi bàn tay lớn bên người cũng từ từ nắm thành nắm đấm.
Anh giống như một con báo đen đang tích trữ sức mạnh, sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào.
"Ừm... có lẽ hồi bé bố em từng bế em."
Trì Tuệ nói xong, còn nghiêm túc lắc đầu: "Nhưng chắc không đâu."
Trì Quốc Cường đến cả Trì Bảo Châu còn chẳng ưa, chỉ thương hai thằng con trai, làm sao có thể bế cô được.
Nói đến đây, Trì Tuệ lại thấy nhớ bố mẹ mình ở kiếp trước.
Hồi đó, bố mẹ, ông bà nội cô yêu thương cô đến mức không thể yêu hơn.
Còn bây giờ... Haizzz.
Nhưng dù sao cô cũng là con nuôi của Vương Thái Phượng và Trì Quốc Cường, chẳng có gì để trách móc cả.
Trì Tuệ phồng má, ngước lên mỉm cười nhạt với anh: "Đi thôi, không đi sẽ lỡ mất xe."
"Ừ."
Quý Nguyên Sơ tinh ý nhận ra tâm trạng của Trì Tuệ bỗng chùng xuống.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, định nói vài lời an ủi, nhưng chưa kịp mở miệng thì cô đã quay người bước đi rồi.
Họ chờ bên đường chưa lâu thì xe đến.
Chiếc xe buýt này trông như là hàng thanh lý cũ kỹ, khói xả nồng nặc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)