Chữ "nét" suýt chút nữa thốt ra lại bị nuốt ngược vào, Cao Tùng Nhiên nghe thấy buồn cười, thuận theo cậu tung hứng: "Tôi đoán —— em một mình chống bốn, quadra kill (giết bốn)?"
Mình suýt chút nữa lỡ lời, thầy Tiểu Cao không những không tức giận, còn thuận theo mình? Ông thầy này được đấy!
Lư Hạo vui vẻ hẳn lên, "hì hì" cười hai tiếng: "... Sau đó em bị ghi sổ lần thứ hai."
Cao Tùng Nhiên dở khóc dở cười, đột nhiên lúc này trong đầu nhận được thông báo của hệ thống.
Lư Hạo bây giờ đã thật lòng với mình, Cao Tùng Nhiên không vội biết thiên phú của cậu.
Với tinh thần muốn biết nguyên nhân kết quả, Cao Tùng Nhiên vẫn hỏi han nhiều góc độ về đầu đuôi sự việc, nhưng mọi chuyện cũng gần như rõ ràng rồi. Lư Hạo vốn là người hàng xóm hòa thuận, hành vi thấy việc nghĩa hăng hái làm, nhưng sau khi bị bọn côn đồ cắn ngược lại thì trong lòng không cam lòng, hành động theo cảm tính.
Lần đầu tiên bị ghi sổ, là Lư Hạo chủ động tìm người ta báo thù, ghi sổ không oan; lần thứ hai, thật ra là đối phương cậy đông người còn muốn đánh hội đồng, Lư Hạo bị ghi sổ, e là cũng có thành kiến của nhà trường. Hơn nữa, học sinh cấp ba đi quán nét, chắc chắn đã dùng chứng minh thư của người lớn, thế nào cũng phải phạt một chút mới đúng.
"Lư Hạo à, thầy vẫn phải nói câu này, em làm vậy là không đúng."
Anh vừa nói ra lời này, ánh mắt hưng phấn của Lư Hạo biến mất.
"Em là một đứa trẻ có lương tâm, trọng nghĩa khí, nhưng bọn lưu manh đến cả bé gái 12 tuổi cũng quấy rối thì chắc chắn không phải là người tốt lành gì. Em đi báo thù chúng, chúng tự lượng sức đánh không lại em, đến lúc đó lại báo thù lên người cô bé Tiểu Bình này thì sao? Nắm đấm của em cứng, bốn người chúng nó đều đánh không lại cậu, nhưng loại trẻ vị thành niên không có giới hạn này, ra tay lại không biết nặng nhẹ. Nhỡ đâu chúng mang dao thì sao? Nhỡ đâu chúng nhớ mặt Tào Nghị đi cùng em, báo thù lên người em ấy thì sao?"
Lư Hạo cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Đúng vậy, mình báo thù thì hả hê rồi, nhưng hậu quả thế nào, cậu hoàn toàn không nghĩ đến.
Nhưng đứa trẻ ở độ tuổi này, vẫn có chút bướng bỉnh, cứng miệng nói: "Em sẽ bảo vệ tốt cho Tiểu Bình."
Cao Tùng Nhiên khẽ cười một tiếng: "Làm gì có đạo lý nào phòng trộm nghìn ngày?"
Cao Tùng Nhiên không hề trách Lư Hạo bị ghi sổ gây rắc rối cho lớp, mà là xuất phát từ mục đích bảo vệ Lư Hạo mới dạy dỗ cậu. Lư Hạo nghe ra, cũng không phản bác, khẽ gật đầu.
"Được rồi, tiết tự học buổi tối thứ hai bắt đầu lâu rồi, mai là thứ tư, hai bài tập về nhà của em làm xong chưa?"
Lư Hạo ngượng ngùng: "Em mới làm xong một bài, chép từ mới bài 1. Bài thứ hai thì, tối nay về ký túc xá em làm. Dù sao trước khi chị Phong đến lớp vào ngày mai, chắc chắn em sẽ làm xong."
Về ký túc xá "làm"? Chắc chắn là nhờ mấy anh em trong ký túc xá cho "tham khảo" rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
