Dưới lầu tòa nhà văn phòng xưởng.
Bối Thanh Hoan bảo mẹ Đào Tô đứng chờ bên ngoài tòa nhà trước, tự mình đi vào cổng lớn, giải thích tình hình với bảo vệ:
“Nữ đồng chí bị đánh ở trên kia, mẹ cô ấy tìm đến tận xưởng làm loạn rồi, còn mang theo trẻ con, khăng khăng đòi vào xem con gái, không cho bà ấy vào thì bà ấy sẽ bế đứa bé làm loạn đòi thắt cổ.
Đều là người cùng một xưởng, nhân lúc bây giờ bên này chưa có người vây quanh, tôi giúp các anh đưa người lên đó nhé, nếu không họ lại làm loạn ở đây, cả xưởng lại kéo đến hóng hớt mất.”
Bảo vệ có chút ấn tượng với Bối Thanh Hoan.
Dù sao thì làm thủ tục về thành phố gì đó, cũng đã đến đây mấy lần rồi.
Bảo vệ biết cô là người của khu tập thể trong xưởng nên tin tưởng không chút nghi ngờ, lập tức đồng ý.
Dù sao vừa nãy phòng bảo vệ đã đưa lên đó bao nhiêu người rồi, thêm một hai người nữa có sao đâu, đỡ để người già trẻ nhỏ này, khóc lóc ầm ĩ ở đây.
Nhưng Bối Thanh Hoan quay lại nói với mẹ Đào Tô: “Vừa nãy tôi hỏi bảo vệ, họ nói con gái thím bị người ta đánh rồi!”
Mẹ Đào Tô, tên thật là Trương Đông Muội.
Vốn dĩ bà ta đến thành phố còn đang nơm nớp lo sợ, nhưng vừa nghe nói con gái bị người ta đánh, cả người lập tức như gà chọi vào trận, ánh mắt cũng trở nên hung hãn: “Ai? Ai đánh con gái tôi?”
Bối Thanh Hoan: “Nghe nói là bố của Tần Chính Hoa đánh, chắc là hiểu lầm thôi, nếu không phận làm bố chồng, sao có thể đánh con dâu được chứ? Chuyện này đúng là quá đáng thật!
Nhưng thím đừng vội, thím còn đang bế cháu nhỏ, lát nữa lên đó cứ đem chuyện của đứa bé, cả chuyện Đào Tô nhà thím đã sớm kết hôn với Tần Chính Hoa ra nói cho rõ ràng, mọi chuyện sẽ được giải quyết thôi, đúng không?”
Cô rất biết cách đổ thêm dầu vào lửa.
Nếu là người khác đánh, Trương Đông Muội còn phải suy nghĩ một chút, có phải là con gái không hiểu quy củ của thành phố, đắc tội với người ta không.
Bây giờ nghe nói là bố của Tần Chính Hoa đánh, bản năng đấu tranh của dân nông thôn trong người Trương Đông Muội lập tức trỗi dậy.
Bà ta nhét đứa trẻ trên tay cho Bối Thanh Hoan:
“Cô em giúp tôi bế một lát, lát nữa về tôi sẽ gửi trứng gà cho cô, lại dám đánh Tô Tô nhà tôi, tôi thấy họ sống chán rồi, người ở đâu, tôi đi đánh lại!”
Bối Thanh Hoan chỉ tay về phía cầu thang:
“Lên đằng kia, phòng làm việc thứ ba trên tầng hai, mau đi đi!”
Lời còn chưa dứt, Trương Đông Muội đã lao ra ngoài.
Bối Thanh Hoan không vội, thong thả ở lại cuối cùng, nghe thấy trên lầu vang lên khẩu hiệu hung hãn của người phụ nữ: “Mẹ kiếp! Ai đánh con gái tao, lăn ra đây cho bà, tao xé xác mày ra!”
Bối Thanh Hoan lúc này mới lắc lắc đầu, bế đứa trẻ trên tay đi lên: “Đi thôi, đi xem kịch thôi!”
Trong văn phòng đại diện quân sự ở cuối tầng hai.
Cảnh Tiêu ngồi sau bàn làm việc, Tần Đại Cương ngồi trước bàn làm việc, chẳng khác nào giáo viên đang lên lớp học sinh.
Cảnh Tiêu: “Phó xưởng trưởng Tần, ông tự tiện phá vỡ quy định để nhận con dâu ông vào xưởng sao?”
Tần Đại Cương: “Đại diện Cảnh, đó không phải con dâu tôi.”
“Vậy tại sao ông lại ký tên để cô ta vào xưởng?”
“Tôi... Tôi không muốn để cô ta vào xưởng.”
“Đừng lảng tránh câu hỏi. Bất kể ông có muốn hay không thì thực tế hiện tại là, một người có hộ khẩu nông thôn, không có bất kỳ kỹ năng nào đã được nhận vào xưởng nhờ chữ ký của ông. Đúng không?”
Tần Đại Cương cúi đầu một lúc lâu: “... Đúng.”
Vị đại diện quân sự Cảnh này, tuy còn trẻ tuổi nhưng khí thế áp đảo đó còn mạnh mẽ hơn cả Hàn Trấn Hải nhiều.
Từ lâu đã nghe nói đại diện Cảnh không chỉ bản thân có chiến công, mà ở Kinh Bắc còn có gia thế khủng nâng đỡ.
Loại người này, không phải là một phó xưởng trưởng xếp chót bò lên từ tầng lớp thấp kém như ông ta có thể đắc tội nổi.
Giọng nói của Cảnh Tiêu vẫn bình thản như thường lệ nhưng mang theo sự sắc bén: “Vậy thì, bây giờ nói xem, tại sao con trai ông lại cưỡng bức phụ nữ.”
Tần Đại Cương sợ chết khiếp, hai tay xua liên tục: “Không có không có, không có chuyện đó.”
Tần Đại Cương làm sao còn ngồi yên được nữa, lập tức đứng bật dậy: “Đại diện Cảnh, sao cậu có thể nói như vậy chứ, thực sự không phải mà.”
“Lãnh tụ từng dạy, yêu đương mà không hướng tới mục đích kết hôn chính là giở trò lưu manh.” Cảnh Tiêu thản nhiên chốt hạ một câu.
“Chuyện, chuyện này không phải như vậy đâu, đại diện Cảnh, tụi nó... tụi nó chỉ tổ chức tiệc cưới ở dưới quê thôi, chúng tôi đều không tham dự.”
“Ồ, vậy thì là con dâu.”
Tần Đại Cương: “...”
Không phải con dâu thì là cưỡng bức.
Không phải cưỡng bức thì là con dâu.
Cảnh Tiêu này rõ ràng muốn dồn ông ta vào đường cùng mà.
Câu chuyện rơi vào ngõ cụt, trong văn phòng im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Nhìn Tần Đại Cương mồ hôi vã ra như tắm, Cảnh Tiêu ngược lại còn mở lời an ủi: “Phó xưởng trưởng Tần, ông đừng vội, tôi đâu có quản lý việc bổ nhiệm nhân sự của xưởng. Hơn nữa, tôi hỏi chuyện ông thế này còn nhẹ nhàng chán so với việc các lãnh đạo khác trong ban giám đốc đến điều tra, ông thấy có đúng không?”
Điểm này đúng là thật.
Nếu để những lãnh đạo khác đến hỏi, chẳng phải họ sẽ túm lấy thóp của ông ta mà không buông sao.
Tần Đại Cương nghe ra được một tia hy vọng sống:
“Đại diện Cảnh, cậu giúp tôi với, tôi cũng là giai cấp công nhân gốc gác trong sạch, đi đến được ngày hôm nay không dễ dàng gì đâu! Tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, tờ đơn xin việc đó là muốn đưa cho... đưa cho con gái của lão xưởng trưởng đã khuất Bối Thanh Hoan, tôi cũng không biết, sao lại biến thành Đào Tô vào, haiz, bây giờ tôi có khổ mà không nói được a!”
Thì ra, cô nhóc tên là Bối Thanh Hoan à.
Chẳng biết là “Thanh Hoan” trong câu thơ “múa lượn hát ca thỏa nỗi thanh hoan”, hay là “Thanh Hoan” trong “thưởng thức phong vị thanh hoan chốn nhân gian”.
Nhưng bất kể là loại nào, đều là cái tên hay.
Khóe miệng Cảnh Tiêu hơi cong lên.
Tần Đại Cương thấy nụ cười nhạt thoáng qua của Cảnh Tiêu liền tưởng anh đã bớt căng thẳng, bèn khẩn khoản cầu xin: “Đại diện Cảnh, chúng ta dù sao cũng là hàng xóm láng giềng, chuyện này thực sự chỉ là hiểu lầm thôi, cậu giúp tôi nói đỡ vài lời với Giám đốc Hàn nhé.”
Cảnh Tiêu: “Phó xưởng trưởng Tần, có lẽ đứng ở góc độ của ông thì đây là hiểu lầm, nhưng mọi chuyện đã vỡ lở đến mức này, tính chất của sự việc đã trở nên vô cùng nghiêm trọng rồi. Sơ sẩy một chút thôi, gia đình bốn người nhà ông có khi sẽ có đến hai người phải ngồi tù đấy.”
“Tôi... Không không, không có chuyện đó, không đến mức đó đâu, tôi đều chưa làm gì cả, không đến mức đó đâu.”
Cảnh Tiêu khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Sao lại chưa làm gì cả? Bây giờ cả xưởng đều biết ông lợi dụng chức quyền để nhét một người không đủ tiêu chuẩn vào xưởng. Chuyện này mà bị khui ra thì sẽ kéo theo bao nhiêu hệ lụy, ông đã nghĩ tới chưa? Phó xưởng trưởng Tần, ông có biết ai đang thẩm vấn chủ nhiệm Cao không?”
“Ai?”
“Giám đốc Lưu!”
Sắc mặt Tần Đại Cương lập tức trắng bệch.
Cả xưởng có bốn vị giám đốc cả chính lẫn phó, chia làm ba phe cánh, trong đó Giám đốc Lưu và Tần Đại Cương lại là hai kẻ không đội trời chung.
Khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của Cảnh Tiêu thoáng hiện vài phần ý cười: “Ông nói xem, chủ nhiệm Cao này vì để tự bảo vệ mình, liệu có khai ra việc ông nhận hối lộ, lách luật làm sai quy trình, hay dùng quyền lực để trục lợi cá nhân không? Đến lúc đó, ông có trăm cái miệng cũng không giải thích nổi...”
Tần Đại Cương lập tức ngắt lời: “Sẽ không đâu, sẽ không đâu, không có chuyện đó...”
Cảnh Tiêu như không nghe thấy những lời biện bạch lo lắng và yếu ớt này, chỉ nói:
“Ông đừng vội thanh minh với tôi, tôi còn chưa nói xong đâu. Chuyện của con trai ông còn nghiêm trọng hơn nhiều. Nếu ông không thừa nhận Đào Tô là con dâu, thì việc cô ta có tố cáo con trai ông tội cưỡng bức hay không tạm thời chưa bàn tới, nhưng việc ông tuyển cô ta vào xưởng rồi gây ra vụ náo loạn này, kiểu gì ông cũng phải gánh tội thiếu trách nhiệm.
Cộng hai chuyện này lại, hình thức kỷ luật nhẹ nhất của xưởng dành cho ông cũng là đình chỉ công tác để điều tra. Ông thừa hiểu mà, ở một xưởng lớn như thế này, một khi ông bị đình chỉ thì sẽ có không ít người nhân cơ hội nhảy vào thế chỗ đâu. Đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

