"Ba lượng bạc một cái." Ông chủ nói.
"Làm cho ta bốn mươi cái." Tần Lăng Hàm suy nghĩ một chút rồi nói.
Bây giờ kho của nàng rộng 50 mét vuông, có thể đặt được khoảng mười mấy cái giá, còn lại đợi sau này mở rộng thêm thì sẽ đặt vào.
Tiệm đồ gỗ này khá nổi tiếng nên thường có các tiệm khác đến đặt làm giá để đồ, có những tiệm đặt một lúc vài chục đến cả trăm cái nên ông chủ cũng không thấy lạ.
"Tổng cộng là 120 lượng bạc." Ông chủ nói.
Tần Lăng Hàm gật đầu, sảng khoái trả tiền đặt cọc, bảo ông chủ hôm nay cứ đưa trước năm cái giá đến tửu lâu, còn lại ba ngày sau hãy đưa đến.
Sau đó, Tần Lăng Hàm lại đến tiệm đồ sắt.
Nàng lấy cớ là bổ sung đồ nấu ăn cho tửu lâu, đặt làm mười bộ nồi niêu xoong chảo, dao thái, dao chặt, dao lọc cá các loại, tổng cộng là 1100 văn tiền, đưa đến tửu lâu.
Tần Lăng Hàm suy nghĩ một chút, lại bỏ ra 300 văn tiền đặt làm một trăm cái que châm lửa.
Cũng hẹn ba ngày sau đưa đến tửu lâu.
Trở lại xe ngựa, Tần Lăng Hàm nghĩ, những thứ để đối phó với thời tiết cực nóng đã chuẩn bị gần xong, hiện tại, chỉ còn thiếu một thứ quan trọng nhất, đó chính là đá lạnh.
Bây giờ không gian trong nhà gỗ hoàn toàn tĩnh lặng, cho dù có bỏ đá lạnh vào cũng không tan chảy, nếu bây giờ có thể mua một ít về tích trữ thì đến thời kỳ cực nóng, có những khối đá lạnh này, hẳn sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Nàng bảo người đánh xe đánh xe đến tiệm bán đá lớn nhất Thương Châu: "Tiệm đá Thẩm gia."
"Ông chủ, ta muốn..."
Vừa bước vào tiệm, lời của Tần Lăng Hàm còn chưa nói hết, đã bị một giọng nói quen thuộc cắt ngang: "Ông chủ, mua đá."
Ngay sau đó, một nữ tử mặc váy gấm màu xanh nước biển bước vào tiệm, bên cạnh có ba bốn thị vệ vây quanh.
Ánh mắt nàng ta khẽ liếc nhìn Tần Lăng Hàm, lộ vẻ khinh thường.
"Không mua nổi thì tránh ra, đừng đứng đây cản trở."
Nói rồi liền đi đến trước mặt Tần Lăng Hàm, ra hiệu cho nàng tránh ra.
Người trước mặt là thứ nữ của huyện lệnh Thương Châu, Tề Kiều Kiều, quan hệ rất tốt với Tần Vân Yên.
Tần Vân Yên ra tay hào phóng, thường tặng cho nàng ta một số đồ trang sức đắt tiền, vì vậy nàng ta rất nịnh nọt Tần Vân Yên.
Thường xuyên giúp Tần Vân Yên bắt nạt nàng.
"Ông chủ, lấy cho ta ba mươi cân đá lạnh." Tề Kiều Kiều nói với ông chủ.
"Được ạ." Ông chủ vui vẻ gật đầu, lấy bàn tính ra tính cho Tề Kiều Kiều, nói: "Khách quan, tổng cộng là 60 lượng bạc."
Mùa hè năm nay đặc biệt nóng nực, giá đá lạnh cũng tăng vọt.
Chỉ 5 cân đá lạnh đã có giá 10 lượng.
Vừa nghe đến 60 lượng, trên mặt Tề Kiều Kiều lập tức hiện lên vẻ đau đớn nhưng vẫn nghiến răng chuẩn bị trả tiền.
"Khoan đã." Giọng nói chậm rãi của Tần Lăng Hàm chen vào, nàng nói với ông chủ: "Làm ăn phải theo thứ tự trước sau, rõ ràng ta đến tiệm trước, tại sao ông chủ không hỏi ta một câu, lại quay sang làm ăn với nàng ta?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

