Ngày hôm sau là chủ nhật, sáng sớm bốn giờ hơn Cao Lương đã tới chợ bán sỉ mua nguyên liệu nấu ăn. Lý Tuấn Nghị tự nhiên đồng hành cả hành trình, không có tuyến xe sáng sớm, anh trở thành tài xế, lái xe chở Cao Lương đi chợ nông sản, Cao Lương ôm eo Lý Tuấn Nghị, mặt dán trên lưng Lý Tuấn Nghị, ngửi thấy mùi thơm quen thuộc trên người anh, khó tránh khỏi có điểm thả lỏng và buồn ngủ.
Lý Tuấn Nghị cảm nhận thấy đầu nhỏ di chuyển tới lui trên lưng mình, cánh tay trên eo cũng lúc lỏng lúc chặt, biết Cao Lương đang ngủ gà ngủ gật, anh lo Cao Lương sẽ té ngã, duỗi tay nắm cánh tay trên eo: "Cao Lương, có phải em đang ngủ không?"
"Vậy mua mấy ngày đi, không cần đi mua mỗi ngày, như vậy quá vất vả." Lý Tuấn Nghị nói.
Cao Lương có chút khó xử mà nói: "Khoai có thể mua mấy ngày, nhưng thịt không được, phải mua mỗi ngày mới tươi."
Lý Tuấn Nghị thở dài một tiếng: "Aizz, sao thế nào em cũng vất vả như vậy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
