Một lát sau, Lý Tuấn Nghị rốt cuộc mở miệng nói: "Đi tắm rửa đi ngủ. Ngày mai còn phải dậy sớm, mấy giờ em dậy, anh đưa em tới tiệm."
Lý Tuấn Nghị đột nhiên đứng dậy, cúi người ôn nhu mà ôm lấy Cao Lương, thân thể gầy yếu này sao lại có sức lực lớn như vậy, làm người ta nhịn không được đau lòng, hắn ở bên tai cô thở dài: "Thật không muốn để em vất vả như vậy."
Cao Lương nằm trong lồ ng ngực dày rộng ấm áp của anh, có một sự an tâm không nói nên lời, cô nhịn không được nhắm hai mắt lại, lẩm bẩm nói: "Kỳ thật còn rất ổn." Cũng không thể nói không vất vả, nhưng mà giỏ tre múc nước công dã tràng, em không cam lòng, hiện giờ loại gian khổ này lại có hiệu quả, chính mắt cô nhìn thấy mọi người bên cạnh càng ngày càng tốt, làm cô cảm thấy vất vả thực đáng giá, cũng vì vất vả và mỏi mệt, lúc này mới làm cô có cảm giác chân chính sống ở thế gian này.
Lý Tuấn Nghị ôm cô đứng lên, không nỡ mà sờ sờ đầu cô, hôn lên tai cô: "Đi tắm rửa ngủ đi, nghỉ sớm một chút, ngủ ngon nhé."
Cao Lương hồng lỗ tai, thẹn thùng mà "dạ" một tiếng. Hai người tách ra, từng người vào nhà, hai cái ghế dựa trong sân an tĩnh mà nằm cạnh nhau, không nói gì mà kể ra một đêm ôn nhu này. Ngày hôm sau buổi sáng lúc Cao Lương thức dậy, Lý Tuấn Nghị cũng đúng giờ tới, lúc bọn họ ra cửa, thấy hai hai cái ghế dựa vẫn thân mật sóng vai như tối hôm qua, không khỏi nhìn nhau cười.
Hôm nay Cao Lương không lại đi mua nguyên liệu làm thịt kho, chỉ mua chút đồ ăn hôm nay, cô tính toán ngày mai nghỉ ngơi một ngày, Lý Tuấn Nghị tuy rằng chưa nói khi nào đi Quảng Châu, cô cũng không hỏi, khẳng định trong hai ngày này, bởi vì việc này không kéo dài được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

