Buổi sáng hôm nay, Cao Lương bán xong đồ ăn, cùng bà Vương, Thu Lan về đến nhà. Còn chưa vào sân, bà Vương theo thói quen mà nhìn dưới tàng cây, nói: "Xem ra A Bưu còn chưa có bán xong." Thông thường A Bưu bán xong đồ ăn sẽ tới nơi này của Cao Lương, có đôi khi so với bọn còn về sớm hơn, có đôi khi lại muộn hơn.
Tầm mắt Cao Lương lại thoáng qua Lý gia, bởi vì cô phát hiện bên kia hành lang có bóng người, thân ảnh thoạt nhìn cực kì quen thuộc, cô sợ hãi kêu ra tiếng: "Anh Tuấn Nghị?!" Lý Tuấn Nghị đã trở lại, làm cô không tin vào đôi mắt của mình.
Lý Tuấn Nghị từ trong nhà sải bước ra: "Bà, Cao Lương, cháu đã trở về."
Tất cả mọi người theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy Khuông Tú Mẫn đang đứng trên hành lang, xa xa mà nhìn bọn họ. Cao Lương kinh ngạc vạn phần: "Dì, dì cũng đã trở lại?" Lý Tuấn Nghị cùng mẹ đều trở lại, sao trùng hợp như vậy, đồng thời về đến nhà? Bởi vì cô không nghĩ đến mẹ con bọn họ cùng nhau trở về, rốt cuộc hai người một nam một bắc, căn bản không cùng đường.
Khuông Tú Mẫn xa xa mà gật đầu, coi như chào hỏi mấy người Cao Lương.
Lý Tuấn Nghị đã buông bà ra, lại giúp Cao Lương xách đồ vật, anh nhìn Vương Thu Lan một cái, nói: "Đây là Thu Lan đi? Xin chào, tôi là Lý Tuấn Nghị. Để tôi xách cho." Cao Lương có nhắc tới chuyện Thu Lan trong thư gửi Lý Tuấn Nghị
Vương Thu Lan có chút ngượng ngùng gật gật đầu: "Xin chào anh Tuấn Nghị, cứ để em xách, không nặng." Tuy rằng cô cũng không quen Lý Tuấn Nghị, nhưng cũng thường nghe mọi người nói về hắn, còn biết hắn là bạn Cao Lương.
Lý Tuấn Nghị thấy đồ trong tay cô không quá nhiều, cũng không kiên trì. Cao Lương nói với Lý Tuấn Nghị: "Sao dì cũng về rồi? Hai người về cùng nhau sao?"
Lý Tuấn Nghị nhìn Cao Lương, nói: "Anh trở về cùng mẹ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
