Cao Lương tới lúc làm cơm trưa mới biết được buổi sáng Cao Phán thiếu chút nữa bị mặt thẹo khinh nhục, trong cơn giận dữ, con dao đang xắt rau trong tay đập mọt cái trên thớt gỗ, dao phay dựng đứng ở trên thớt: "Hắn nếu là dám khi bắt nạt em, chị băm chết hắn!"
Vừa trở về Cao Phán và Lưu Bưu đang ở cửa phòng bếp kể lại cho Cao Lương, lần đầu tiên thấy cô tức giận như vậy, đều khiếp sợ. Cao Phán đỏ vành mắt: "Chị, em không có việc gì."
Lưu Bưu có chút ngượng ngùng mà quay đầu đi: "Không có gì, là chuyện cũ của tôi, đã muốn đánh hắn một trận từ lâu rồi."
Cao Lương nói với Cao Phán: "Phán Phán, về sau em ngàn vạn đừng một đi tới mấy chỗ ít người, hiện tại trị an quá không tốt."
Lưu Bưu nói: "Về sau buổi tối tôi lại đây lấy xe, buổi sáng tôi tự kéo đồ ăn."
Cao Phán nhấp môi, gật gật đầu, nhìn ra được tâm tình cũng không tệ lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

