Buổi tối lúc đi ngủ, Ngô Xuân Mai chú ý tới trên cổ Cao Lương có một cái vòng cổ lấp lánh, tức khắc tò mò: "Cậu đeo vòng cổ à, có người tặng?"
Cao Lương cúi đầu nhìn vòng cổ mặt hình trái tim, đó là mấy ngày hôm trước Lý Tuấn Nghị gửi về mừng sinh nhật 18 tuổi của cô, cô ngượng ngùng mà cười một chút, nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.
Cao Lương cười rộ lên: "Được rồi, việc này có cái gì mà tưc giận, hiện tại biết cũng không chậm. Lại nói lúc trước không phải không cơ hội nói sao."
Ngô Xuân Mai xoay người lại, trong mắt lập loè bát quái: "Nói đi hai người ở bên nhau từ khi nào?"
Cao Lương nằm xuống, nói: "Chính là vào lúc Tết Âm Lịch đi Quảng Châu đó." Cô nắm mặt vòng cổ ở trong lòng bàn tay, bên trong này khảm ảnh cô với Lý Tuấn Nghị, là một món quà phi thường dụng tâm, muốn đối phương có thể mở ra đến xem bất cứ lúc nào.
Ngô Xuân Mai thở dài một tiếng: "Tớ nên sớm nghĩ đến. Thật tốt! Cao Lương, cậu tốt như vậy, về sau nhất định sẽ hạnh phúc."
Cao Lương mỉm cười lên: "Cậu cũng vậy, cố lên, Xuân Mai, chúng ta đều phải dựa vào chính mình tranh thủ hạnh phúc!"
Ngô Xuân Mai mỉm cười nhắm mắt lại, nhẹ nhàng mà "ừ" một tiếng. Bởi vì vết sẹo trên cằm, từ nhỏ cô đã bị bạn cùng lứa tuổi ác ý giễu cợt chửi rủa, làm sự tự tin của cô bị đả kích nghiêm trọng, cô thậm chí cảm thấy đời này mình sẽ không có người thích, Cao Lương vì cô một lần nữa nhóm lên lửa hy vọng cùng niềm tin, đúng vậy, hạnh phúc là phải dựa vào chính mình tranh thủ, cô sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)