Nhưng Lưu Bưu vẫn đúng giờ đạp xe ba bánh tới, hắn mặc áo mưa, cả người ướt đẫm, tỏa ra hàn khí. Cao Lương nói: "A Bưu, hôm nay mưa quá lớn, nghỉ ngơi một ngày đi, không ra quán."
Lưu Bưu nhìn thoáng qua mưa bên ngoài: "Không có việc gì, nói không chừng chốc lát mưa sẽ nhỏ đi. Tối hôm qua cô đã kho hết thịt đi?"
Tối hôm qua không mưa, Cao Lương đã chuẩn bị xong hết thịt kho: "Tôi không chuẩn bị vịt nướng cho bên kia, hôm nay trong tiệm bán thêm một lúc đi, nếu bán không hết, liền mang về đặt tủ lạnh." Có một chuyện Cao Lương phi thường đắc ý, từ khi cô bán rau trộn, chưa bao giờ bán còn thừa đồ ăn, nhớ rõ lần đầu thừa đồ ăn vẫn là do gặp vấn đề trên đường mà tới xưởng dệt bông trễ, cuối cùng vẫn là Lý Tuấn Nghị hỗ trợ mua, từ đó về sau cô đều thực chú ý, thà rằng bán ít một chút, cũng không để dư thừa. Cho nên đồ ăn cô bán đều là mới làm trong ngày, chưa từng có khách hàng phàn nàn đồ ăn không mới, ăn hư bụng, đây cũng là nàng nguyên nhân cô buôn bán luôn tốt, tốt hơn nhiều các quầy đồ ăn chín cùng chợ.
Lưu Bưu nói: "Tôi cảm thấy tôi vẫn nên qua bên kia thử xem, mang ít một chút đi thôi." Hắn buôn bán thời gian dài như vậy, cũng biết kỳ thật mỗi chợ có dung lượng hữu hạn, cho nên hắn muốn giúp Cao Lương giảm bớt một chút gánh nặng.
Cao Lương kiên quyết không đồng ý cho hắn đi, chính cô đã nếm qua nỗi khổ bày quán trong mưa, đấy còn là mùa hè, hiện tại là mùa đông, ướt lộc cộc lạnh như băng, hoàn toàn chính là ngược đãi công nhân. "Hôm nay thật sự không cần đi, ở bên này giúp tôi bán đồ ăn đi, bán xong rồi các anh cùng tôi đi chợ thành nam."
Khỉ Ốm tò mò hỏi: "Đi chợ thành nam làm gì?"
Cao Lương nói: "Đi xem bên kia có quầy hàng hoặc là cửa hàng chuyển nhượng không."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


