Cao Lương cũng không biết mình về đến nhà thế nào, lại là nằm lên trên giường ra sao. Ngô Xuân Mai nhìn bạn tốt hai má ửng đỏ, khóe miệng giơ lên, ánh mắt mê ly, biết bạn tốt thật sự đang yêu đương, trong lòng tò mò vô cùng, lúc tắt đèn, cô nhịn không được hỏi: "Cao Lương, anh ấy thổ lộ với cậu sao?"
Cao Lương rốt cuộc hồi thần: "Không có. Cậu nói cái gì vậy? Xuân Mai." Cô đỏ mặt ngượng ngùng mà bối xoay người đi, vùi đầu vào gối.
Ngô Xuân Mai khó hiểu: "Còn chưa thổ lộ, anh ta suy nghĩ cái gì vậy chứ?"
Cao Lương che lỗ tai nói: "Cậu đừng suy nghĩ vớ vẩn, căn bản là chuyện không có gì, nhanh ngủ đi." Cao Lương chưa từng có loại cảm giác này, đối với một người chờ mong, ở bên cạnh sẽ cảm thấy vui vẻ, đây là cảm giác yêu đương sao? Cô nỗ lực hồi tưởng lại chuyện tình yêu đời trước, giống như không có quá nhiều rung động cùng chờ mong, đối phương đối tối với mình, liền thuận lý thành chương ở bên nhau, sau đó lại chia tay lúc đại nạn.
Sáng sớm hôm sau, Cao Lương dậy mang theo hai quầng thâm mắt, Ngô Xuân Mai nhìn cô mà hoảng sợ: "Cao Lương cậu không ngủ được?"
Cao Lương ngáp: "Không có, ngủ khá tốt. Đúng rồi, hôm nay cậu đừng đi, tự tớ đi là được, về sau cậu phải ôn tập cho tốt, cũng không có bao nhiêu thời gian. Tớ cảm thấy cậu vẫn nên qua chỗ San San ngủ đi, tớ lo lắng quấy rầy cậu nghỉ ngơi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)