Cao Lương nói: "Chờ em thi đậu cấp hai, chị sẽ mua cho em. Phải học tập cho tốt, hiểu không?"
"Dạ, em sẽ cố gắng!" Cao Cường gật đầu thật mạnh, nhất định phải có từ điển.
Cao Lương nhìn em trai, em gái nhỏ, vẫn là nhỏ một chút mới tốt, ngoan ngoãn hiểu chuyện, bớt lo, Cao Phán trưởng thành khó quản nhất, rốt cuộc phải nói thế nào con bé mới có thể đi đúng đường đây? Cao Lương chưa từng nuôi nấng trẻ con, bởi vậy đối với chuyện giáo dục Cao Phán quả thực không biết xoay xở, cô nên đi tìm ai nói lãnh giáo phương pháp đây? "San San, chị hai em đâu?"
Cao San nói: "Dạ, chị hai đi hiệu sách với bạn rồi."
Cao Lương thầm nói quả nhiên không phải chính mình đa nghi, cần phải nói chuyện hẳn hoi với con bé.
Cao San đang bọc bìa sách, đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Chị cả, chị có thư."
Cao Lương nhanh tiếp nhận, khẳng định là thư của Lý Tuấn Nghị, Đặng Hưng Hoa viết ba phong thư không được đáp lại, liền không viết thư cho cô nữa, quả nhiên, trên phong thư là nét chữ cứng cáp mạnh mẽ của Lý Tuấn Nghị, chữ hắn giống như người, kiệt ngạo khó thuần, mạnh mẽ tiêu sái.
Cao Lương bước nhanh về phòng, cầm con dao nhỏ, cẩn thận mở miệng thư, sau đó ngồi dựa vào đầu giường, lấy ra giấy viết thư, phát hiện bên trong còn một mảnh giấy hơi cứng, lấy ra là ảnh chụp chung của Lý Tuấn Nghị và Chu Văn Võ. Ảnh chụp ở bờ biển, bối cảnh là biển xanh trời xanh, Lý Tuấn Nghị phơi nắng đến ngăm đen, mặc áo phông cotton màu trắng, quần đùi cùng dép lê, một tay đặt trên vai Chu Văn Võ, một tay nâng một trái dừa, đằng sau là mặt biển rộng, trên mặt nụ cười xán lạn, lộ ra hàm răng trắng tinh lóe sáng, thoạt nhìn khí phách hăng hái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
