: Thienyetkomanhme
Vốn đang vô cùng cao hứng đi thăm Cao Phán, kết quả bị hắt một chậu nước lạnh trở về, hai đứa nhỏ đều sợ tới mức im như ve sầu mùa đông, rắm cũng không dám thả. Cao Lương quay đầu lại phát hiện vẻ mặt hai đứa em, tức khắc lòng tràn đầy áy náy, duỗi tay vuốt đầu hai đứa , nói: "Em hai còn không hiểu chuyện bằng hai đứa đâu, nếu giống hai đứa chị đã bớt lo. Đi thôi, hôm nay giúp chị bán hàng, chị phải khen thưởng cho hai đứa, đi mua đồ, có cái gì muốn mua không?"
Cao Cường gãi gãi đầu: "Chị, em muốn mua một cây bút máy."
Cao Lương sửng sốt, bỗng nhiên nhớ tới em trai đã lên lớp 3, bắt đầu học viết chữ bút máy: "Được, chúng ta đi cửa hàng bách hoá. San San thì sao?"
Trước ba làm thợ may, tất cả quần áo người trong nhà đều là ba làm, bao gồm quần áo Cao Lương, hiện giờ ba không còn nữa, quần áo liền không có ai làm chỉ có thể đi mua: "Vóc dáng em cũng cao hơn, quần áo có thể bị ngắn không?"
Cao San lắc đầu: "Năm nay còn mặc được ạ."
Cao Lương nói: "Vây chị mua đôi giày đi. Thời tiết lạnh dần, phải đi giày vải."
Cao Cường nói: "Chị, em cũng muốn một đôi giày chạy, giày cũ bị kích chân rồi."
"Được, đều mua. Đi thôi!" Cao Lương cảm thấy mình chưa đủ quan tâm các em, về sau phải để bụng hơn mới được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)