Chu Văn Võ chuyển nhà xưởng sau hôn lễ của Cao Lương một tháng, từ năm trước mua đất xong, hắn đã bắt đầu tu sửa nhà xưởng, trải qua gần một năm chuẩn bị, nhà xưởng mới rốt cuộc làm xong, hắn chọn một ngày hoàng đạo, chuẩn bị chuyển xưởng.
Nhà xưởng đổi qua địa phương lớn hơn là chuyện hết sức bình thường, nhưng nhà xưởng Chu Văn Võ lại không hề đơn giản, mà là chuyển qua hẳn thành phố khác, đối với mọi người tương đối khó lựa chọn. Tuy rằng công nhân đều là dân ngoại tỉnh, nhưng bọn họ đi tới một thành phố, hơn phân nửa là bởi vì thành phố này có bạn bè thân thích hoặc có người quen, không có nguyên nhân đặc biệt, bọn họ sẽ không dễ thay đổi thành phố làm việc. Cho nên lần này Chu Văn Võ liền gặp phải tình huống mất nhân lực nghiêm trọng, hắn vừa nói muốn dọn đến Đông Hoàn, có hơn một nửa công nhân lựa chọn từ chức, tuy rằng Đông Hoàn chỉ cách Quảng Châu hai giờ đi xe, nhưng với mọi người thì đó chính là một nơi xa lạ, tùy thời đều có thể tìm được công việc, đâu cần tới thành phố khác.
Cao Lương nghe xong ý tưởng của Lý Tuấn Nghị, thiếu chút nữa cười chết: "Trúc Mã nam trang? Cũng quá khó nghe, thời trang trẻ em gọi là Trúc Mã còn tạm."
Lý Tuấn Nghị vừa nghe, sau đó ánh mắt sáng lên: "Có thể, liền làm thời trang trẻ em, Tiểu Thanh mai và Tiểu Trúc Mã, thời trang nam, nữ rồi trẻ em chúng ta đều làm hết! Vừa lúc Cao Phán thiết kế thời trang trẻ em, đến lúc đó con bé còn có thể tới quản lý."
Cao Lương nhìn Lý Tuấn Nghị, đôi mắt sáng lấp lánh: "Ông xã, anh càng ngày càng có ý tưởng, thật là lợi hại!"
Tiếng ông xã này làm Lý Tuấn Nghị thiếu chút nữa vui chết, trong tình huống bình thường Cao Lương sẽ không kêu gọi ông xã, trừ phi ở trên giường bị ép quá mới gọi: "Em vừa gọi anh là gì? Lại kêu một tiếng tới nghe một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


