Vấn đề của Ngô Xuân Mai chưa có câu trả lời, chia tay thì luyến tiếc, không chia tay thì khả năng được ở bên nhau cực kỳ nhỏ, chỉ có thể giao cho thời gian quyết định.
Lanh Lanh lớn lên giống mẹ, đôi mắt không lớn, nhưng sáng ngời có thần: "Là cô mặc váy sao? Hình như cô ấy đi ra ngoài rồi."
Cao Lương sửng sốt, Cao Phán mặc váy đi ra ngoài? Con bé mua váy từ khi nào, chính mình cũng chưa thấy con bé mặc bao giờ, cũng có khả năng là từng mặc rồi nhưng mình đi sớm về trễ, căn bản không biết con bé mặc cái gì ra cửa. Thời buổi này váy mùa đông tương đối thời thượng, Cao Phán không hổ là nahf thiết kế trang phục, ăn mặc tkhá theo trào lưu. Cô đang suy nghĩ việc này, đột nhiên nghe thấy Cao Phán gọi mình: "Chị cả, A Bưu tới."
Cao Lương vừa nhấc đầu, thấy Cao Phán đã trở lại, nguyên lai là đi gặp Lưu Bưu, con bé mặc màu trắng và váy mùa đông màu đen, tóc dài rối tung, trang điểm thanh xuân xinh đẹp, đi cùng Lưu Bưu mặc áo khoác sam cùng quần jean bạc màu, có vẻ thập phần dương quang soái khí, có hơi thở thanh xuân của người trẻ tuổi, hắn nhìn Cao Lương nhợt nhạt cười, cũng không nói lời nào.
Cao Lương vội đứng lên, lấy ghế cho A Bưu: "A Bưu tới à? Ngồi đi. Ở trường học học tập tốt không?"
"Cũng ổn." A Bưu rút tay khỏi túi quần, tiếp nhận cái ghế Cao Lương đưa, Cao Lương chú ý tới tay hắn hơi biến thành màu đen, đầu ngón tay cùng móng tay còn lưu lại màu đen, thực hiển nhiên, đây là tàn lưu của dầu máy, trong thời gian ngắn không sạch được, đây đại khái cũng gọi là bệnh nghề nghiệp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)