Ngô Xuân Mai nổi máu tám chuyện: "Vậy cậu bắt đầu thích anh ấy từ khi nào? Không phải từ nhỏ đã sùng bái sao?"
Cao Lương nhìn bạn tốt: "Cậu đọc quá nhiều tiểu thuyết đi? Không có, khi còn nhỏ anh ấy đặc biệt nghịch ngợm, hư có tiếng, tớ là trẻ ngoan, trốn tránh còn không kịp đâu. Năm tốt nghiệp cấp ba mới thích."
"Nga, tớ còn đang suy nghĩ hai người là thanh mai trúc mã đấy." Ngô Xuân Mai hì hì cười.
Cao Lương dời đề tài: "Tối nay cuậ với anh Uông ăn cơm ở đâu?" Hiện tại còn đang ăn tết, trên đường phỏng chừng không nhiều tiệm mở cửa, Uông Ngạn Quân mang cô về nhà ăn cơm sao?
Ngô Xuân Mai quả nhiên có chút ngượng ngùng, nhỏ giọng mà nói: "Ăn ở nhà họ hàng anh ấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



