Về đến nhà, Cao Lương kiểm kê doanh thu ngày hôm nay, tổng doanh thu đạt tới hơn 1300 đồng, doanh số bán hàng như vậy để Cao Lương không cần lo lắng, chỉ cần cuối tuần duy trì được tiêu chuẩn này, lợi nhuận mỗi tháng cũng không ít hơn 3000 đồng.
Cao Lương tính toán chờ tiệm buôn bán hoàn toàn ổn định, liền phải suy xét chuyện mở chi nhánh, việc cấp bách nhất chính là kiếm tiền, kiếm tiền nhanh hơn, tranh thủ sớm ngày trả hết khoản nợ. Tuy rằng Lý Tuấn Nghị nói mấy chuyện nợ nần đó còn có anh, nhưng Cao Lương cảm thấy có thể sớm trả cho xong thì tốt hơn, cõng khoản nợ kếch xù như phải cõng một tòa núi lớn, áp lực rất lớn.
Lý Tuấn Nghị giúp Cao Lương xếp tiền xong, cười nói: "Vẫn là mở cửa hàng tốt, mỗi ngày đều có tiền mặt tới tay, xưởng bọn anh làm một tháng cũng không nhất định có thể nhìn thấy một phân tiền."
Cao Lương ngẩng đầu nhìn anh: "Tiền hàng bên Hong Kong còn chưa tới sao?"
Lý Tuấn Nghị thở dài: "Ừm, vừa mới giao hàng, dựa theo lệ thường, từ khi nhận được hành thì trong vòng 1 tháng sẽ có tính, ít nhất còn phải đợi mấy ngày nữa, thật là sầu muốn chết, công nhân đều đang chờ phát tiền lương. Giờ anh mới biết được nguyên lai thu tiền hàng lại khó như vậy, trước kia đều là Văn Võ thu nên không rõ."
Cao Lương đứng dậy: "Anh đi tắm rửa trước đi, em đun canh cho anh." Cô không có thời gian đưa cơm cho Lý Tuấn Nghị, sợ anh không ăn cơm đàng hoàng, liền nhờ abf nội ninh chút canh dưỡng dạ dày, để anh về sớm hay muộn đều có thể uống một chút.
Lý Tuấn Nghị biết nghe lời: "Được." Hiện tại hắn chỉ có duy nhất một suy nghĩ là làm nhà xưởng có thể sớm đi vào quỹ đạo, mỗi ngày có thể cùng Cao Lương ăn một bữa cơm đàng hoàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

