Cô nhân viên bán hàng vẫn giữ nụ cười lịch sự nói: "Vâng, cô cứ từ từ chọn." Không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.
"Hoan nghênh quý khách." Cô lễ tân ở cửa cúi chào.
Sau đó, vài người đàn ông trẻ tuổi bước vào, ánh mắt của mấy cô nhân viên bán hàng lập tức sáng lên.
"Kỳ thiếu, đây là tiệm thuốc lớn nhất Phủ Châu, cậu muốn mua gì cứ việc nói với tôi." Một người đàn ông trẻ tuổi nịnh nọt nói.
"Đi đi đi, Kỳ thiếu muốn mua dược liệu gì thì đương nhiên là tôi trả tiền rồi, coi như là tận tình chủ nhà." Một người đàn ông trung niên khác chen lên.
Chu Bác Thành nhìn đám người tranh nhau trả tiền cho Kỳ Trăn Bách, lịch sự từ chối: "Mấy vị có lòng tốt, tôi xin thay Kỳ thiếu cảm ơn, nhưng việc trả tiền thì không cần làm phiền mọi người, hơn nữa Kỳ thiếu thích yên tĩnh, mấy vị bớt nói vài câu thì hơn."
Chu Bác Thành vừa dứt lời, những người thuộc các gia tộc lớn ở Phủ Châu đi theo sau đều im lặng.
Trì Thư Nhan nghe thấy tiếng động, vô thức ngẩng đầu nhìn, vừa nhìn đã thấy người đàn ông được vây quanh như chúng tinh củng nguyệt ở giữa, lập tức ngẩn người.
Người đàn ông cao lớn vạm vỡ mặc bộ vest xanh đậm được ủi phẳng phiu, không đeo cà vạt, tóc được vuốt keo gọn gàng, lộ ra khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng, sâu thẳm, làn da trắng gần như tái nhợt, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hình thoi đỏ tươi như máu, quả thật là đẹp như tranh vẽ, đôi mắt sâu thẳm, nhưng dường như không nhìn thấy gì, vẻ mặt khinh thường thiên hạ.
Nếu chỉ là vẻ đẹp thì Trì Thư Nhan cũng không đến mức thất thần như vậy, mà là người đàn ông này được bao quanh bởi những luồng khí màu tím vàng, gần như tử khí ngập tràn, vừa nhìn thấy mệnh cách cao quý như vậy, Trì Thư Nhan suýt nữa thì rớt cả mắt, rất muốn cọ xát vào tử khí đó. Lúc này tử khí như có lực hút, Trì Thư Nhan chưa kịp phản ứng thì hai chân đã không tự chủ được muốn dính vào người đối phương, cũng may cuối cùng cô vẫn còn chút lý trí, dừng lại cách đối phương khoảng một mét. Nếu không thật sự vô duyên vô cớ chiếm tiện nghi của người ta, đối phương nhìn thế nào cũng không phải người dễ chọc, nói không chừng cô sẽ trở thành người phụ nữ đầu tiên chiếm tiện nghi của đàn ông rồi bị bắt vào đồn cảnh sát một ngày.
Lần đầu tiên bị coi thường, Chu Bác Thành hoài nghi cuộc đời:... Từ bao giờ anh ta lại kém hấp dẫn đến vậy?
Kỳ Trăn Bách lúc trước không có biểu cảm gì, lúc này nhìn thấy Chu Bác Thành bị coi thường thì khóe môi nhếch lên, nhưng lại khiến Chu Bác Thành là một Đan Nãi Nhiên hít sâu một hơi, ôm ngực lập tức thốt ra câu ‘Cậu đừng cười nữa, ngàn vạn lần đừng cười nữa’, anh ta là đàn ông mà cũng suýt bị bẻ cong, huống chi là phản ứng của người khác.
Kỳ Trăn Bách ngày thường không thích nói về ngoại hình, dù có đẹp đến đâu thì cuối cùng cũng chỉ là da bọc xương, lúc này liếc nhìn người bên cạnh, phớt lờ ánh mắt của nhiều người đang nhìn mình, khuôn mặt tuấn tú mang theo chút lạnh lùng nói: "Ghen tị à? Cậu có thể đi phẫu thuật thẩm mỹ. Nhưng mà cậu á? Phẫu thuật cũng vô dụng!"
Chu Bác Thành:... Cảm giác lại bị đâm một nhát là sao?
Trì Thư Nhan kìm nén mong muốn ôm lấy người đàn ông trước mặt, khó khăn dời mắt, tập trung xem dược liệu cần mua, khi nhìn thấy một củ nhân sâm, mắt sáng lên: "Tôi lấy cái này." Cả hai đồng thanh nói.
Kỳ Trăn Bách ngạc nhiên, nhìn Trì Thư Nhan bên cạnh, mím môi mỏng hình thoi, giọng nói trầm thấp lạnh lùng: "Xin chào, cô có thể nhường củ nhân sâm này cho tôi được không?"
Đúng lúc Chu Bác Thành tưởng rằng Trì Thư Nhan sẽ không chút do dự nhường lại thì cô lại kiên quyết lắc đầu: "Không được."
Chu Bác Thành: "..." Mị lực của bạn tốt giảm xuống rồi à, vậy mà không mê hoặc được cô nhóc này thần hồn điên đảo? Nhưng nghĩ đến ánh mắt vừa rồi cô gái này dính chặt trên người bạn tốt, chẳng lẽ cô gái này thủ đoạn quá cao siêu, muốn dục cầm cố túng?
*Dục cầm cố túng: Muốn bắt thì phải thả, lạc mềm buộc chặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


