Không có máy nước nóng, không có điều hòa, cũng chẳng có tủ lạnh.
Không biết bao giờ mới có thể sắm đủ mấy thứ này.
Trong khi đó, Khương Dữu đã mua xong dụng cụ cần thiết, xách theo một chiếc thùng lớn, chuẩn bị đi ra trạm xe buýt.
Dọc đường, mọi người nhìn thấy một cô gái trông mảnh mai như vậy lại xách theo chiếc thùng lớn, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Chiếc thùng trông rất nặng, vậy mà cô lại xách nhẹ tênh, thật khó hiểu.
Khương Dữu không để tâm đến những ánh mắt đó. Sự chú ý của cô bị thu hút bởi một tấm quảng cáo lớn.
Tuyệt quá rồi!
Cô đang cần đúng mấy món đồ điện này!
Khương Dữu đọc kỹ thêm phần quy tắc bên cạnh. Trên đó ghi: thứ Sáu hàng tuần sẽ tổ chức hoạt động thử thách cho người qua đường, có thể đăng ký và tham gia ngay tại chỗ. Tuy nhiên, buổi thi đấu ngày thứ Sáu sẽ được phát sóng trực tiếp toàn bộ.
“Phát sóng trực tiếp” — Khương Dữu biết khái niệm này, thế giới trước của cô cũng có, chỉ là thường livestream chém zombie.
Cô lấy điện thoại ra xem ngày.
Hôm nay vừa đúng là thứ Sáu.
Khéo thật đấy.
Khương Dữu vui vẻ đi thẳng về phía tòa nhà đài truyền hình phía sau.
Nhân viên phụ trách đăng ký thấy cô bước vào, trước tiên liếc nhìn một lượt, thấy cô mảnh mai, liền nghĩ chắc không phải đến đăng ký, nên lại cúi đầu nghịch điện thoại.
Cho đến khi Khương Dữu đứng trước mặt anh, đôi mắt sáng lấp lánh: “Tôi muốn đăng ký tham gia cuộc thi này.”
Nhân viên cau mày nhắc nhở: “Cô chắc chứ? Hôm nay là phát sóng trực tiếp đấy.”
Ngã xuống nước trông rất xấu, lại còn bị bao nhiêu người nhìn thấy.
Khương Dữu gật đầu: “Chắc chắn.”
Trong nhà cô còn thiếu tủ lạnh, điều hòa, máy giặt mà.
Nhân viên nhìn dáng vẻ mảnh mai của cô, tuy cảm thấy cô có khi còn không qua nổi cửa đầu tiên, nhưng vẫn nghiêm túc giải thích quy tắc:
“Đường đua thường phần thưởng là điều hòa và máy giặt. Còn đường đua siêu cấp thì gồm điều hòa, máy giặt, tủ lạnh, máy nước nóng, nồi cơm điện… trọn bộ quà lớn…”
“Tôi chọn đường đua siêu cấp!” Khương Dữu lập tức nói.
Nhân viên công tác: “Có lẽ cô chưa xem chương trình của chúng tôi. Độ khó của đường đua siêu cấp gấp mười lần đường đua thường. Suốt 5 năm qua, chỉ có hai người vượt qua thành công.”
Khương Dữu chần chừ trong một khoảnh khắc.
Khó vậy sao?
Nhưng những phần thưởng đó cô thật sự rất cần.
Chỉ một giây sau, cô đã quyết định chọn đường đua siêu cấp.
Nhân viên hết cách, chỉ coi như cô gái nhỏ này còn chưa trải sự đời, chưa hiểu độ đáng sợ của đường đua siêu cấp.
Thôi vậy, dù sao người rơi xuống nước cũng không phải anh ta.
Sau khi đăng ký xong, thấy Khương Dữu còn xách theo một chiếc thùng lớn, anh nói:
“Cô vào trong chờ đi. Để tôi giữ giúp cái thùng này, thi xong thì cô quay lại lấy.”
Khương Dữu rời đi, nhân viên cúi xuống nhấc thùng lên.
Nhưng vừa nhấc anh ta đã loạng choạng, thậm chí không nâng nổi?
“Đệt!”
Nặng thế này sao?
Anh thử lại lần nữa, dùng hết sức bình sinh… mà chiếc thùng chỉ nhúc nhích được khoảng năm centimet.
Anh ta đứng sững tại chỗ.
Nếu anh ta nhớ không nhầm… cô gái vừa rồi đã xách cái thùng này lên rất nhẹ nhàng?
Xong rồi.
Phần thưởng siêu cấp: Nguy rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)