Khương Tề nhìn tin nhắn “có ma” trong nhóm, trong lòng phát lạnh, nhưng cậu vẫn không kìm được mà liếc sang Khương Dữu, chỉ thấy cô hoàn toàn bình tĩnh như không.
Cậu chỉ có thể cố giữ vẻ mặt điềm nhiên, thầm nhủ tuyệt đối không được tỏ ra sợ hãi hơn cô!
Đêm xuống, căn biệt thự rách nát càng trở nên âm u đáng sợ. Tệ hơn nữa là, do lâu năm không sửa chữa, toàn bộ đèn trong nhà đều không sáng.
Khương Tề bước lên cầu thang, trong lòng cứ thấy có gì đó không ổn. Cậu cảm giác người trong bức tranh trên tường như đang nhìn mình, ngoài cửa sổ dường như có thứ gì đó trên cây, thậm chí cầu thang dưới chân cũng như đang lay động.
Đột nhiên, một bóng đen lướt qua bên cạnh trong im lặng.
Cậu rốt cuộc không chịu nổi, hét lên: “Ma a!”
Khương Dữu dừng bước, bật đèn pin điện thoại, chiếu về phía Khương Tề: “Ở đâu?”
Giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
Khương Tề hoàn toàn cạn lời.
Con người này… đi đứng kiểu gì mà chẳng phát ra chút tiếng động nào vậy!
Cậu còn tưởng là ma!
Đúng là hết nói nổi, không chỉ dọa cậu một phen mà còn nghiêm túc hỏi “ma ở đâu”.
Quá vô lý.
Khương Tề có chút bất mãn đáp: “Không biết, chạy rồi!”
Khương Dữu gật đầu, nói với vẻ vô cùng nghiêm túc: “Nếu cậu gặp lại thì nhớ gọi tôi.”
Khương Tề: “Gọi cô làm gì?”
Khương Dữu: “Tôi cũng muốn xem thử.”
Ở kiếp trước lang bạt một mình, những lúc lâu không gặp được người, cô từng nghĩ nếu có ma thì tốt, còn có thể trò chuyện cho đỡ buồn.
Đáng tiếc chưa từng thấy qua, không ngờ thế giới này lại thật sự có.
Khương Tề: ?
Cô ta đang châm chọc mình đúng không? Đúng không?
Cậu lập tức thẳng lưng, sải bước đi lên, vừa đi vừa buông lời hùng hồn: “Vậy cô không gặp được rồi! Nếu tôi thấy, tôi sẽ đánh cho chúng hồn phi phách tán!”
Rẽ qua một góc, lên đến tầng hai, Khương Tề nhìn hành lang tối om trước mặt, lập tức chùn bước.
Tối quá! Cái này đáng sợ thật sự!
Nhưng cậu chỉ có thể cứng rắn chịu đựng, đi xuyên qua hành lang, nhanh chóng chạy vào phòng mình, đóng sầm cửa lại, lưng dựa vào cửa thở dốc.
“Hộc… hộc… Không sao, không sao… Trên đời làm gì có ma…”
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên từ phía sau.
Toàn thân Khương Tề lập tức dựng cả lông tơ.
Ngay giây tiếp theo, giọng Khương Dữu vang lên từ ngoài cửa: “Tôi nghe nói thường thì ma hay trốn sau cửa, cậu nhớ kiểm tra nhé.”
Đầu Khương Tề lập tức “ong” một tiếng.
Rửa mặt đánh răng xong xuôi, cô nằm xuống giường, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Giường to thế này… thích thật, hì hì.
Trước khi ngủ, Khương Dữu lấy điện thoại ra, xem lại toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình một lượt, khóe môi cong lên nụ cười hạnh phúc.
Có tiền… thật là tốt. Cô thích tiền lắm.
Bên này, Khương Dữu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Còn Khương Tề thì không được thoải mái như vậy.
Trong đầu cậu toàn là câu nói trong nhóm: “Biệt thự sau núi có ma, tôi tận mắt nhìn thấy.”
Cậu trở mình một cái, cảm thấy sau lưng lạnh buốt. Lật sang bên kia… lại thấy bên đó cũng không an toàn.
Mấu chốt là đèn lại không bật được, cậu chỉ có thể nằm trong bóng tối mà chịu đựng.
Không sao, không sao… trên đời làm gì có ma, giả hết, đều là giả.
Đột nhiên, một tràng tiếng đàn piano vang lên từ dưới lầu. Cơn buồn ngủ của Khương Tề lập tức tan biến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
