Thứ Hai, 7 giờ sáng.
Khương Tề đứng trước cánh cổng sắt lớn đã mười phút.
Hôm nay cậu phải đi học, nhưng ở đây không có tàu điện ngầm đến trường của cậu, mà nếu đi bộ thì phải mất hai tiếng.
Vốn dĩ cậu định đi bộ nhưng lại không nghe thấy chuông báo thức.
Cậu tức đến mức muốn đập luôn điện thoại, nhưng nghĩ lại đập rồi thì không có tiền mua cái mới, cậu đành phải cẩn thận nhét lại vào túi.
Cậu lấy điện thoại ra, nhìn thông báo trên ứng dụng gọi xe: Thời gian chờ dự kiến: 2 giờ.
Đợi kiểu này thì rau kim châm cũng nguội mất rồi.
Trước mặt cậu chỉ còn hai lựa chọn.
Một là không đi học. Nhưng thứ Sáu tuần trước cậu trốn học đã chọc giận giáo viên chủ nhiệm, thầy còn nói nếu tuần này cậu còn dám nghỉ thì sẽ gọi phụ huynh.
Ha.
Khương Tề nghĩ thầm: Tôi lấy đâu ra phụ huynh.
Còn lựa chọn thứ hai…
Cậu quay đầu, nhìn chiếc xe đạp màu hồng mới tinh trong sân, trên đó đầy họa tiết Hello Kitty.
Không không không! Tuyệt đối không được!
Cậu lắc đầu nguầy nguậy, quyết định chờ thêm chút nữa, biết đâu có kỳ tích, gọi được xe thì sao!
Mười phút sau, Khương Tề lén lút mở cổng, dắt chiếc xe đạp “kawaii” ra ngoài.
Cậu nhìn trước ngó sau, dù biết xung quanh chẳng có ai ở, vẫn cẩn thận xác nhận một vòng.
May quá, không ai nhìn thấy.
Đạp xe tới chỉ mất 45 phút. Chỉ cần cậu đỗ xe cách trường xa một chút, sẽ không ai biết cậu từng đi chiếc xe này!
Hoàn hảo!
Để chắc ăn, cậu đeo thêm khẩu trang, lén lút ra khỏi nhà.
Cậu đúng là thiên tài!
Thoát khỏi chiếc xe đạp “kawaii”, Khương Tề lập tức tự tin hẳn lên, tháo khẩu trang, hai tay đút túi quần, dáng vẻ ngầu ngầu bước về phía trường học.
Vừa đến cổng trường, đã có một đám người chào hỏi: “Anh Tề! Hôm nay đến sớm thế!”
Phản ứng đầu tiên của Khương Tề là: Ừ, nhờ chiếc xe Hello Kitty đó đấy.
Không đúng! Dừng lại! Sao cậu lại nghĩ đến cái xe đó!
Khương Tề phẩy tay, lạnh lùng đáp: “Chân dài nên đi nhanh thôi.”
Đám đàn em lập tức hùa theo: “Đúng đúng đúng, anh Tề đỉnh thật!”
Khương Tề dẫn theo cả nhóm, dáng vẻ ngạo nghễ bước vào trường.
Không sao, trên đời này sẽ không có người thứ hai biết rằng Khương Tề cậu đây đã từng đạp chiếc xe đạp Hello Kitty đi học. Tuyệt đối không!
Hôm nay Khương Dữu ra ngoài đi dạo một vòng, về đến nhà liền vui vẻ đào đất trong sân.
Cô mua cả đống hạt giống rau, quyết tâm biến nửa khu sân thành vườn trồng ớt, cà chua và cải thìa.
Cô thực sự quá yêu thế giới này.
Nhưng cô không hề biết rằng, lúc này tại đài truyền hình của chương trình “Dũng Cảm Vượt Đỉnh”, ban lãnh đạo đang cuống cuồng tìm kiếm cô.
“Đã tìm được cách liên lạc chưa?” Đạo diễn chương trình “Dũng Cảm Vượt Đỉnh” sốt ruột hỏi.
“Chưa ạ, từ đơn đăng ký đến hợp đồng thi đấu đều kiểm tra rồi, không có để lại thông tin liên lạc.”
“Trời ơi, sao lại sơ suất thế chứ! Đúng rồi, lúc đó có để lại địa chỉ mà? Còn tìm được không? Không thì chúng ta đến tận nơi luôn!”
“Có địa chỉ, tôi đi hỏi người phụ trách giao hàng xem.”
“Mau đi đi!”
Đạo diễn sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên. Ông vừa mở điện thoại xem tình hình trên mạng, vừa lo lắng lại vừa phấn khích.
Ông hoàn toàn không ngờ, sau khi bản cắt gọn của buổi phát sóng trực tiếp thứ Sáu được đăng lên, tỷ suất người xem lại tăng bùng nổ, thậm chí còn khiến cả lãnh đạo đài truyền hình chú ý.
Vốn dĩ đây chỉ là một chương trình giải trí tương tác quốc dân có lượng người xem ổn định, chủ yếu là trung niên và cao tuổi. Nhưng kể từ khi đoạn clip của Khương Dữu được đăng tải, một lượng lớn cư dân mạng đổ xô vào, khiến mạng xã hội bàn tán sôi nổi như phát điên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)