Người vây xem vừa nhìn đã thấy không ổn. Quầy này điều chỉnh kích thước bóng bay theo giá trị thú bông, mấy con đắt nhất thì bóng nhỏ xíu, gần như không thể bắn trúng.
Họ đang định khuyên cô gái nhỏ đừng chơi quầy này, thì Khương Dữu đã đưa tay nhận lấy khẩu súng đồ chơi.
Khương Dữu hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
Ông chủ hí hửng: “Mười tệ! Năm viên đạn!”
Khương Dữu lại hỏi: “Nếu bắn trúng hết thì cũng hoàn tiền à?”
Ông chủ: “Hả?”
Ông ta chưa từng nghĩ đến chuyện này, vì trước giờ chưa có ai bắn trúng cả năm phát.
Nhưng thấy xung quanh đông người vây xem, biết đâu đều là khách tiềm năng, ông vung tay: “Hoàn!”
Một chữ này khiến không khí hiện trường càng náo nhiệt hơn.
Mọi người hóng chuyện không chê to, kéo nhau vây kín, có người còn bắt đầu vừa ăn hạt dưa vừa xem.
Chỉ thấy Khương Dữu giơ súng lên.
Ông chủ nhìn mà nghĩ: Ồ, tư thế cũng ra gì đấy chứ.
“Đoàng!”
Phát đầu tiên đã trúng ngay quả bóng đắt nhất.
Túi hạt dưa trên tay ông chủ “bịch” một cái rơi xuống đất.
Ngay sau đó là bốn tiếng liên tiếp, phát nào trúng phát nấy. Người xung quanh kinh ngạc đến mức suýt rớt cả cằm.
Trời đất ơi! Con bé này từ đâu ra vậy?
Cách đó không xa, ông chủ quầy ném vòng đang lén quan sát, thấy vậy lập tức hả hê.
Ha ha ha! Ông ta còn lỗ nặng hơn mình! Tuyệt vời!
Người xung quanh lại tiếp tục ồn ào: “Chơi thêm lần nữa đi! Tôi còn chưa kịp nhìn rõ!”
Ông chủ quầy ném vòng cũng hùa theo: “Đúng rồi, thêm lần nữa đi!”
Ông chủ quầy thú bông: “…”
Làm ơn im hết cho tôi được không! Ô ô ô, con bé này đáng sợ quá rồi!
Giữa tiếng hò hét của mọi người, Khương Dữu lại mua thêm năm viên đạn, tiếp tục giành thêm năm con thú bông nữa. Ông chủ căng thẳng đến mức mồ hôi sắp túa ra.
Trời ơi trời ơi, cứ thế này thì phá sản mất thôi!
Nhưng Khương Dữu không chơi tiếp nữa. Cô nhìn lại phần thưởng, cảm thấy cái giường của mình sắp không chứa nổi.
Đủ rồi!
Ông chủ quầy thú bông thở phào nhẹ nhõm, vừa mới kịp thả lỏng thì bên kia ông chủ quầy ném vòng đã cười hớn hở hỏi: “Ê! Có cần giao hàng chung không?”
Ha ha ha, thấy có người xui hơn mình, ông ta chẳng còn buồn bực chút nào.
Ông chủ quầy thú bông: “…”
Tránh ra cho tôi!
Khương Dữu lại xách thùng dụng cụ tiếp tục đi về phía trước. Lần này, người đi theo cô còn đông hơn. Mọi người vừa đi vừa tiện tay mua đồ ăn vặt, vừa hóng chuyện theo sau, cả đoạn đường trở nên vô cùng náo nhiệt.
Người không biết còn tưởng có ngôi sao lớn nào xuất hiện nên mới có nhiều người vây quanh đến vậy.
Đi đến một khúc cua, cả nhóm nghe thấy phía trước cực kỳ náo nhiệt.
“Một nhát! Hai nhát! Ba nhát! Ây da, vẫn chưa đóng vào được!”
“Không tin nổi, để tôi thử lại lần nữa!”
“Được rồi, mời anh tiếp tục!”
Khương Dữu nghe tiếng liền đi tới, kéo theo cả một đám người phía sau cũng ùa theo.
Ông chủ nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn, khá lắm, một đoàn người ùn ùn kéo tới. Nếu không phải thấy họ đang cầm hạt dưa với đồ ăn vặt, ông còn tưởng mình đắc tội đại ca nào, sắp bị người kéo đến “tính sổ” cơ.
Thấy Khương Dữu lại gần, ông chủ lập tức nảy ý, cô gái này trông yếu ớt thế kia, đúng kiểu khách hàng mục tiêu của ông!
Ông liền lên tiếng:
“Tiểu cô nương, thử đóng đinh không? Một lượt 20 tệ, ba nhát đóng xong tôi trả 50, còn nếu một nhát đóng vào luôn, tôi trả 100 tệ! Thế nào?”
Khương Dữu nhìn sang một cậu thanh niên đang loay hoay đóng đinh, chỉ trong thời gian ngắn đã thử ba lần, mà lần nào cũng thiếu một chút.
Xem ra cũng khó thật đấy.
Nhưng mà rất thú vị, cô chưa từng chơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)