Cố Nguyên nhẹ nhàng nói một câu khiến mọi người không nói nên lời. Mười vạn không đáng giá, vậy bao nhiêu mới gọi là đáng giá?
Trần Vũ Đình và Vương Nguyệt Hàm nói: "Cố Nguyên, bọn tớ đã tra rồi, đây là đá Opal thật, một khối to thế này trị giá hơn mười vạn đấy! Bọn tớ không dám nhận món quà quý giá như vậy đâu, cậu cầm lại đi.”
Nói xong bèn đẩy hộp quà về phía Cố Nguyên.
Cố Nguyên nhìn hai hộp quà trước mặt, trong lòng càng thêm hoang mang. Đột nhiên cô cảm thấy hình như quan niệm tiền bạc mà Kỳ Sâm nói với cô có hơi khác xa quan niệm của người khác thì phải. Nhưng cô vẫn nói: "Thật ra cũng không đáng là bao, các cậu cứ nhận đi.”
Hiện giờ cô thật sự không hiểu giá trị tiền bạc là thế nào, không phải con trai nói kinh tế đã lạm phát tăng giá hết rồi sao?
Bạn cùng phòng thổ hào như này bây giờ cực kỳ khan hiếm, không thể để cậu ấy đứng đây cho người ta dòm ngó được!
Sau khi trở về ký túc xá, cả ba đóng cửa lại rồi bắt đầu nói chuyện.
"Viên đá Opal này rất đẹp, bọn tớ cũng rất cảm động vì cậu đã tặng bọn tớ giá trị như vậy. Nhưng tận mười vạn đấy, quá đắt! Nếu bọn tớ nhận thì trong lòng sẽ cảm thấy không thoải mái.”
"Đúng vậy, đúng vậy, Cố Nguyên, tốt nhất cậu nên lấy lại đi.”
Cố Nguyên nghe hai người bạn cùng phòng nói vậy, nghi ngờ trong lòng càng thêm nặng hơn.
Theo phản ứng của bạn cùng phòng, lời mà con trai nói với cô lúc trước cực kỳ không thích hợp. Vậy nên... mấy năm cô ngủ đông, rốt cuộc giá trị tiền tệ đã thay đổi đến mức độ nào?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)