Nghe vậy, Cố Nguyên vội vàng dặn dò y tá chăm sóc cho Quý Kỳ Sâm, sau đó chạy sang phòng bên cạnh. Nhiếp Ngộ đã tỉnh lại, đang mở to đôi mắt yếu ớt, đáng thương nhìn cô.
Dáng vẻ này thật khiến người ta đau lòng!
Cô vội vàng tiến lên phía trước: "Nhiếp Ngộ, con thấy thế nào? Muốn uống nước sao?”
Nhiếp Ngộ chớp chớp mắt, mím môi: "Con, con... mẹ, đúng vậy, con muốn uống nước.”
Cố Nguyên vội vàng rót nước ấm, tự uống thử thấy không có vấn đề mới đưa cho Nhiếp Ngộ uống.
Nhiếp Ngộ giơ tay muốn nhận, cánh tay yếu ớt suy yếu run rẩy như không có lực, ngay cra cầm cũng không cầm nổi.
Cố Nguyên không ngờ cậu trai khỏe mạnh hoạt bát khi đổ bệnh lại yếu ớt đến vậy. Cô vừa đau lòng vừa khó chịu, vội chạy tới đỡ con trai, cho anh uống nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


