Hoắc Tấn Sâm im lặng một lát, sau đó ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt con trai.
Thấy thấy con trai nhỏ nhà mình đang cau mày, vẻ mặt không vui.
Giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của con trai, anh nhẹ nhàng nói: "Con thích dì đó đúng không?"
Hoắc Lan Đình nghĩ lại cũng thấy đúng, trong lòng bỗng trở nên thất vọng: "Tại sao dì ấy không thể ôm con, dỗ dành tôi như lúc đầu?"
Hoắc Tấn Sâm: "Lan Đình, con là một đứa trẻ đáng yêu, nhưng sự đáng yêu chỉ có thể mang lại sự yêu thích hời hợt. Trong mối quan hệ với mọi người, con đối xử với người khác thế nào, người khác sẽ đối xử với con như vậy. Con nói dối cô ấy khiến cô ấy buồn, tất nhiên cô ấy sẽ không thích con nữa, cho dù con có đáng yêu hơn nữa thì cô ấy cũng không thích.”
Hoắc Lan Đình cau mày, suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên bật thốt lên: "Nhưng không phải con đã xin lỗi rồi sao?"
Hoắc Tấn Sâm nhìn con trai thật sâu: "Không phải con xin lỗi thì người khác nhất định phải tha thứ cho con. Lời xin lỗi chỉ là lời nói suông, cũng giống như vẻ ngoài đáng yêu của con vậy, không thể chạm tới trai tim của người khác được.”
Những lời này đối với Hoắc Lan Đình bé nhỏ mà nói thì có hơi khó hiểu, cậu bé suy nghĩ một hồi, cuối cùng ngẩng đầu nhìn ba: "Ba, vậy là dì ấy không tha thứ cho con, dì ấy không thích con nữa, sau này cũng sẽ không ôm con, dỗ dành con ư?"
Hoắc Tấn Sâm: "Có lẽ vậy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)