Nói xong, cô cúi đầu, dùng ôn nhu đời này chưa từng có mà nhẹ nhàng giúp cậu bé xoa nước mắt, sau đó ôm cậu bé và nói: "Đừng sợ, anh ấy là người tốt. Em nói cho chị biết của em và tên ba em được không?”
Quý Kỳ Sâm khẽ mím môi, không nói gì, chỉ đánh giá cậu bé được mẹ mình bế kia.
Vẻ mặt Nhiếp Ngộ hơi phức tạp, tại sao mẹ anh lại che chở một thằng nhóc tự nhiên xuất hiện như vậy?
Chỉ là một thằng nhóc thôi, hơn nữa anh cũng đâu hung dữ, anh hỏi rất dịu dàng và hòa ái mà? Đời này anh chưa từng nói chuyện nhẹ nhàng với anh như vậy luôn đó!
Cậu bé nhìn Cố Nguyên, nhìn Nhiếp Ngộ và Quý Kỳ Sâm, thận trọng nói: "Em là Hoắc Lan Đình, ba em là Hoắc Đại Đình, em không biết nhà em ở đâu cả, dù sao cũng là một hòn đảo, hình như cách nơi này không xa.
Hoắc Đại Đình?
Nghe là biết không phải tên thật rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


