Cố Nguyên nhớ tới hai bạn cùng phòng của mình, cảm thấy bọn họ rất đáng yêu, hơn nữa cả hai đều ngây thơ, lương thiện, không tin cô cũng là chuyện dễ hiểu.
Đợi đến lúc cô mang đặc sản địa phương về làm quà, bọn họ nhất định sẽ sốc lắm cho xem.
Buổi chiều, lúc Cố Nguyên lên máy bay tư nhân cùng con trai, cô nhớ tới chuyện này, không nhịn được mà tủm tỉm cười.
Nhiếp Ngộ nhìn cô cười, bèn hỏi: "Mẹ cười ngây ngô gì thế?”
Cố Nguyên vội vàng thu lại nụ cười, nhìn Nhiếp Ngộ, chợt nhớ tới chuyện của Hoắc Tư Giai: "Không có gì, tự nhiên nhớ tới Hoắc Tư Giai kia thôi. Nhiếp Ngộ, mẹ nhắc lại một lần nữa, lòng hiếu thảo của con mẹ nhận được rồi, nhưng mẹ hy vọng sau này con đừng làm loại chuyện nguy hiểm như vậy nữa, được không?”
Nhiếp Ngộ hơi nhíu mày, đôi mắt hẹp dài hiện lên vẻ giễu cợt: "Lòng hiếu thảo? Có phải mẹ nghĩ nhiều quá rồi không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

