Sáu người còn lại của đội Lợi Kiếm bảo vệ toàn bộ nhân viên nghiên cứu, trong khoảnh khắc tiếng súng vang lên, gần như theo bản năng đã chĩa nòng súng đã lên nòng về phía hướng của Giáp Ngọ.
Nhưng trớ trêu thay, Giáp Ngọ hôm nay vừa mới cứu mạng tất cả mọi người ở đây.
Hơn nữa lời nói của nhà nghiên cứu trẻ vừa nãy không chỉ khiến Giáp Ngọ phẫn nộ, mà cũng khiến những quân nhân như họ cảm thấy ớn lạnh.
Dù sao theo ý của cậu ta, không chỉ muốn bỏ mặc tính mạng của Nam Mộc Nhiễm, mà cũng muốn từ bỏ mười chiến hữu đang liều mạng vì họ bên ngoài.
Giáp Ngọ phớt lờ sáu họng súng đang chĩa vào mình, thu súng trong tay lại, giọng điệu lạnh lẽo như băng: “Cứ coi như hôm nay chúng ta cứu ít đi một người.”
Nhìn anh chỉ vì một câu trái ý đã dứt khoát ra tay giết người, tất cả các nhân viên nghiên cứu đều sợ hãi không dám thở mạnh.
Đội trưởng tiểu đội Lợi Kiếm dẫn đầu bảo vệ mọi người liếc nhìn nhà nghiên cứu trẻ đã chết hẳn trên mặt đất, khẽ thở dài: “Khiêng thi thể sang một bên đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
