Bốn người Tư Dã bắt đầu nhanh chóng kiểm kê vũ khí trong ba lô.
Lúc này mới phát hiện trong chiếc ba lô dự phòng mà Nam Mộc Nhiễm đưa cho chứa đầy các loại lựu đạn.
“Cảm ơn nhiều.” Lão Ưng nhìn Nam Mộc Nhiễm chân thành nói lời cảm ơn.
Nam Mộc Nhiễm lắc đầu: “Không cần.”
Nhìn bốn bóng lưng trang bị đầy đủ, đeo ba lô quân dụng chạy ngược ánh hoàng hôn, hướng về vị trí nguy hiểm nhất, nhiệt huyết không sợ hãi, không hề ngoảnh đầu lại.
Nam Mộc Nhiễm không kìm được thấy sống mũi cay.
“Thật sự không quản họ nữa sao?” Giáp Ngọ có chút kinh ngạc.
Với tình cảm của Nam Mộc Nhiễm dành cho Tư Dã, sao cô có thể làm được việc trơ mắt nhìn họ đi vào chỗ chết mà hoàn toàn không quản?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
