“Nấu mì gói đi.” Giáp Ngọ thầm nghĩ cái này đơn giản một chút, cho dù có lật xe thì miễn cưỡng vẫn có thể ăn được.
Nào ngờ Nam Mộc Nhiễm vừa lắc đầu, vừa đẩy Bạch Mân đến trước bàn ăn: “Không phải, phải phức tạp một chút. Tốt nhất là của nhà hàng hạng sao, càng khó càng tốt.”
“Bít tết tomahawk, bánh vòng thịt lợn, cơm bào ngư nấm truffle đen.” Giáp Ngọ buột miệng nói ra món yêu thích của mình.
“Mời thưởng thức. Chị Mân, chị cũng có thể gọi món nha.” Nam Mộc Nhiễm nhìn Bạch Mân với khuôn mặt tràn đầy mong đợi.
“Cá tuyết sốt tương, súp gà già nấm tùng nhung, gà luộc ngõ hẻm, salad rau kim băng giăm bông Iberico.” Bạch Mân lúc gọi món có chút không chắc chắn, mấy món này đều là ẩm thực đỉnh cao rồi.
Không ngờ Nam Mộc Nhiễm vẫn lấy ra chính xác bốn món ăn đặt lên bàn, sau đó lại tiếp tục nói: “Em muốn ăn song thúy mỡ hành, măng tươi om dầu và gan ngỗng. Còn muốn một chút ẩm thực Nhật Bản nữa.”
Nhìn một bàn bữa tối thịnh soạn, Giáp Ngọ và Bạch Mân líu lưỡi trợn mắt, bọn họ vốn tưởng Nam Mộc Nhiễm chỉ có một ít đồ ăn vặt, sao đến cả thành phẩm của nhà hàng năm sao cũng có, lại còn giống như vừa mới dọn lên bàn vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
