“Thư Hãn, anh ở đâu, cứu em với.” Chu Tĩnh bắt đầu van xin đau đớn.
Cô ta có chút may mắn vì vừa nãy mình đã gõ cửa phòng Trần Thư Hãn.
Anh ta ra mở cửa, nếu không nhìn thấy mình hẳn là sẽ qua phòng mình tìm. Như vậy anh ta có thể phát hiện ra mình mất tích ngay lập tức.
“Cô muốn nhìn anh ta không?” Nam Mộc Nhiễm không thích những người như Chu Tĩnh kiếp trước làm tận việc ác, trước khi chết vẫn còn ôm hy vọng.
Cô ta nên chết trong tuyệt vọng và sợ hãi, giống như Trương Côn, giống như người nhà họ Nam, giống như Tề Lý...
Đồng tử Chu Tĩnh sung huyết, cả người run rẩy điên cuồng, có chút không thể hiểu được lời của Nam Mộc Nhiễm.
Theo cô ta thấy, cô gái đột nhiên lên tiếng trước mắt này đối với cô ta mà nói, giống như ác quỷ bò lên từ địa ngục.
Mượn sự che đậy của đêm khuya đen như mực, Chu Tĩnh cứ men theo tường di chuyển xuống dưới, cho đến khi bị treo trước cửa sổ của Trần Thư Hãn.
Cũng không biết tại sao, rèm cửa bên trong hơi động đậy, vừa vặn chừa ra một khe hở cực nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

