“Tất cả là tại anh, tại anh hết đấy.” Triệu Thư đấm vào ngực người đàn ông bên cạnh: "Đã bảo là đừng có gọi video lâu như vậy mà, hôm nay may mà gặp được sếp của nó, chứ gặp phải kẻ xấu thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.”
Thân Hạo: “Ai bảo em đi uống rượu với cô ấy để rồi say mướt như vậy chứ, coi đây là bài học đi, lần sau còn dám nữa không?”
“Không dám nữa đâu... Á, hình như ra rồi kìa.” Triệu Thư bỗng nhìn thấy một người đàn ông có khí chất phi phàm bước ra từ cửa, cô liền tiến lên phía trước: “Bùi tổng?”
“Tôi là Triệu Thư ạ.”
Cửa xe đóng lại không một tiếng động, chiếc xe sang trọng từ từ lăn bánh rời đi.
“Đây chẳng phải là chiếc xe lần trước em gửi cho anh xem sao, thì ra nó là xe của sếp lớn Tập đoàn Bùi thị.”
“Anh về đi.” Triệu Thư bước lên bậc thang khách sạn: "Tối nay em ngủ với Kim Nghi.”
“Thôi được rồi, hóa ra anh chỉ là công cụ thôi à, chúng mình có thể đưa cô ấy về nhà mà, sao lại phải ở khách sạn chứ.”
“Phiền lắm, anh có biết khách sạn này đắt thế nào không, em phải ở đây một đêm mới được.” Triệu Thư quay người lại: "Đừng có nói nhảm nữa, em vào đây.”
.
Ngày hôm sau.
Người trên giường tỉnh dậy, ánh nắng chiếu vào làm cô chói mắt, cô đưa tay lên che rồi lắc lắc cái đầu vẫn còn choáng váng vì dư âm của trận rượu.
“Tỉnh rồi à?” Triệu Thư cầm điều khiển đóng rèm cửa tự động lại: "Còn nhớ mình là ai không đấy?”
“Lâm Kim Nghi.” Cô thật thà trả lời rồi hỏi: "Tối qua đã xảy ra chuyện gì thế, sao không đưa tao về nhà?”
“Hôm qua mày gây họa lớn rồi đấy.” Triệu Thư gõ nhẹ vào đầu cô: "Hôm qua mày say bí tỉ, vừa ra khỏi quán Karaoke tao có cuộc gọi nên mới rời mắt một tí là mày đã biến mất tăm rồi, làm tao cuống quá phải khai thật với Thân Hạo là mình đi uống rượu, anh ấy vội vàng chạy đến tìm mày giúp tao, chúng tao còn suýt chút nữa là báo cảnh sát đấy.”
Lâm Kim Nghi cố gắng lục tìm ký ức nhưng đầu óc lại đau như búa bổ: “Xin lỗi nhé, tao hoàn toàn không nhớ gì cả, vất vả cho hai người rồi.”
“Tao thì không sao, nhưng mày thì có chuyện rồi đấy.”
“Hửm?”
“Tối qua chính Bùi tổng đã đưa mày đến khách sạn đấy, tao còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì anh ấy đã đi rồi, mày thật là...” Triệu Thư nói với vẻ mặt khó tả, cô đưa điện thoại cho cô: "Vì sợ mày gặp phải kẻ xấu nên tao có ghi âm lại, mày tự nghe đi.”
“Nếu lúc đó tao không ngăn lại thì chắc mày đã mắng ra câu đồ nô tài thối tha rồi.”
Đoạn ghi âm vang lên, đầu Lâm Kim Nghi càng nghe càng cúi thấp xuống, cuối cùng mặt cô đỏ bừng như gấc chín, cô rúc đầu vào trong chăn rồi hét lên thảm thiết.
“A a a a, đời tôi xong rồi!”
____
Sắp xếp lại ngôn từ một chút, Lâm Kim Nghi mở WeChat của Bùi Hành Chu rồi nhập dòng chữ: Bùi tổng, tôi xin lỗi ạ. Tối qua tôi uống nhiều quá nên đầu óc không tỉnh táo, những lời nói sảng đó sếp đừng để bụng nhé.
—— Cảm ơn sếp đã đưa tôi đến khách sạn, tôi thực sự vô cùng xin lỗi sếp!
"Thế nào rồi?" Thấy cô đã gửi tin nhắn đi, Triệu Thư liền hỏi.
"Anh ấy không trả lời." Lâm Kim Nghi lắc đầu rồi đứng dậy: "Không được, tao phải đến công ty một chuyến."
"Ngốc quá, hôm nay là thứ Bảy thì mày đến đó làm gì?" Triệu Thư vội vàng kéo cô lại.
"Mày hãy bình tĩnh lại đi, anh ấy không trả lời có thể là do chưa thấy thôi. Hơn nữa mày mạo phạm như vậy thì người ta đang lúc tức giận chắc chắn sẽ không thèm đếm xỉa đến cậu đâu. Sẵn mấy ngày nghỉ này mày cứ nghĩ xem nên nói thế nào, đợi đến lúc đi làm rồi trực tiếp đến xin lỗi anh ấy. Khi đó sếp bớt giận rồi thì sẽ tha thứ cho mày thôi."
"Nhưng mà." vành mắt Lâm Kim Nghi đỏ hoe, gương mặt tràn đầy vẻ lúng túng: "Tao sợ đợi đến lúc tớ quay lại thì bát cơm của tao đã bay mất rồi."
"Không đến mức đó đâu, dù sao cũng không phải mày cố ý mà. Chuyện này cùng lắm là bị trừ lương hoặc bị giáng chức thôi..." Càng nói Triệu Thư càng thấy thiếu tự tin, cô ấy liền vươn tay ôm lấy bạn mình: "Hay là mày sang làm với tao đi, tao đang thiếu một trợ lý livestream đây."
"Triệu Thư!" Lâm Kim Nghi mặt xám như tro tàn: "Đến cả mày cũng nói như vậy thì tao phải làm sao bây giờ."
.
Thứ Hai, tại tòa nhà trụ sở Tập đoàn Bùi thị.
Trong phòng họp, luồng sáng từ máy chiếu phản chiếu những bảng số liệu dày đặc. Quản lý bộ phận đang thao thao bất tuyệt về tiến độ nghiên cứu và phát triển hàng quý.
Bùi Hành Chu khẽ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt bình thản dừng lại trên màn hình PPT. Thế nhưng dòng suy nghĩ của anh lại bị cắt ngang bởi những hình ảnh vụn vặt và hỗn loạn.
"Bùi tổng, em sai rồi, em không nên uống say rồi mạo muội với sếp như vậy."
Trong tâm trí anh, Lâm Kim Nghi đang giơ cao con mèo đen kia và bày ra bộ dạng chắp tay xin tha thứ. "Cầu xin sếp đấy, sếp đại nhân đại lượng đừng chấp nhất kẻ tiểu nhân như em. Trên em có mẹ già dưới có mèo nhỏ, em thực sự không thể mất công việc này được, sếp tha thứ cho em nhé."
"Coi em là công cụ lau ngọc cũng được mà, xin hãy giữ em lại đi. Nếu sếp không giữ em lại..." Hình ảnh vừa chuyển, Lâm Kim Nghi đã cầm một chiếc búa sắt nhỏ điên cuồng đập vào miếng ngọc kia. Từng nhát búa nện xuống kèm theo tiếng hét vang trời:
"Tám mươi! Tám mươi! Tám mươi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
