Không phải ngoài kia đang tuyên truyền bài trừ mê tín dị đoan sao? Mẹ à, có phải là ai đó bỏ vào? Liệu có phải là các anh của con không?”Thấy Tô Thanh Hòa không tin, Cao Tú Lan sốt ruột: “Bọn nó còn lâu mới có bản lĩnh này.
Con ơi, giấc mơ của con là thật đấy, đúng là cha con đưa! Buổi tối lúc mẹ ngủ, mẹ chốt chặt cửa mà, ai đi vào là mẹ biết hết.
Mẹ chưa phát hiện ra ai vào, chắc chắn là cha con bỏ vào đấy!”Trên gương mặt Tô Thanh Hòa lộ ra vẻ sợ hãi: “Mẹ ơi, con nổi hết da gà rồi đây này, chúng ta có nên nói cho người khác không?”“Con bé ngốc này, nói gì thế, đây chính là cha con đưa cho chúng ta! Của nhà chúng ta, không cần nộp lên!”Tô Thanh Hòa lại hỏi: “Nhưng mà, mấy thứ này làm sao mang ra dùng được ạ? Cũng không thể nói cho mọi người biết mấy thứ này là cha đưa cho.”Cao Tú Lan rất tán đồng: “Con trai lấy vợ xong là quên mẹ, mấy thằng anh của con mà biết chắc chắn sẽ nói với các chị dâu của con.
Chị dâu của con dù gì thì cũng là người ngoài, khác máu tanh lòng.
Sau đó chắc chắn nhà họ Lâm nhà họ Đinh cũng biết chuyện.
Mấy người xấu xa đó chắc chắn lại không giữ được miệng mà nói ra ngoài! Haiz, tiếc là không biết cha con có thể gửi lên đây được bao nhiêu, có thể tặng chúng ta đến bao giờ.
Nếu như vẫn luôn tặng, vậy thì hai mẹ con mình có thể dọn ra ở riêng rồi! Chúng ta sống một mình! Dù sao thì cũng có cha của con nuôi rồi.
Chúng nó là đàn ông đã lập gia đình cũng không thể bắt cha con nuôi chúng nó được.”Tô Thanh Hòa nhìn lên trần nhà, hay lắm, cuối cùng cô cũng đã biết thế nào là qua cầu rút ván bản hiện thực rồi…Vấn đề là, cô thế mà có chút bị thuyết phục.
Hình như sống một mình có thể giải quyết vấn đề này.Tô Thanh Hòa vẫn đang mải cân nhắc, Cao Tú Lan lại nói: “Thôi, cha con cũng không đáng tin cậy.
Nhiều năm như vậy cũng chỉ có năm nay đói kém mới tặng được một lần, sau này còn không biết thế nào.
Vẫn là dựa vào mấy thằng anh trai của con vậy.
Việc nhà việc ngoài đồng đều có người làm, có người chăm sóc con.
Ở riêng rồi, mẹ không quản được chúng nó nữa, sau này ai hầu hạ con?”“… Mẹ à, vậy bây giờ mẹ định xử lý chỗ này như thế nào, không phải lúc nào chúng ta cũng có thể lén lút ăn.
Trong nhà thể nào cũng có người phát hiện.”Sắc mặt Cao Tú Lan trở nên nghiêm túc, bà ấy bắt đầu suy nghĩ cách giải quyết.Tô Thanh Hòa cũng ngẫm nghĩ, đột nhiên, trong đầu cô sáng lên, nhanh nhảu nói: “Mẹ ơi, hay là con nói có người khác đưa cho mình.”“Thời buổi này ai mà tốt bụng tặng mấy thứ này chứ?” Cao Tú Lan lắc đầu.Tô Thanh Hòa nói: “Ôi mẹ ơi, tất nhiên không phải là tự nhiên mà cho rồi.
Chúng ta cứ nói là họ có ơn với mình… ví dụ như là mẹ hoặc con, chúng ta cứu mạng ai đó, người ta là cán bộ, gia cảnh khá giả có ăn có mặc, vì báo đáp nên trợ cấp chúng ta.
Sau này nếu như cha lại tặng đồ lên, con lại lên huyện lượn một vòng sau đó về nhà, lại nói là người ta tặng cho.
Nếu như ai hỏi là cán bộ tên gì, thì mình nói là người ta không muốn khoe khoang, bảo anh trai với chị dâu đừng nói ra ngoài, nếu như để lộ ra, người nọ sẽ không trợ cấp nhà mình nữa.
Quan trọng nhất là phải khiến cho người trong nhà tin tưởng đây là thật.
Đến lúc đó, anh trai với các chị dâu ăn đồ của chúng ta, còn không đối xử tốt với chúng ta sao? Con biết, con không làm việc, trong lòng các chị dâu cũng có chút không thoải mái.”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

